PDA

View Full Version : Nếu bạn ăn chay trong buổi tiệc toàn nhân viên, có tốt cho bạn hay không?



Ruby Trang
23-02-09, 04:35 AM
Lâu rồi không có đề tài mới để trao đổi, RB mạo muội đem một vấn đề về sự thích nghi nơi công sở để chúng ta cùng thảo luận. Hy vọng nhận được ý kiến phản hồi từ các bạn, những người đi làm có kinh nghiệm nhằm giúp chúng ta có cái nhìn tốt hơn về việc thích nghi trong môi trường công sở của mình

TH1: Nếu bạn là người bị say xe, công ty chở cả đoàn đi bằng xe lớn cỡ 25 chỗ trở lên, bạn sẽ làm gì khi mà bạn cứ lên xe là nôn? Nếu bạn là một người sếp, cấp quản lý khi thấy nhân viên như vậy thì bạn sẽ đánh giá thế nào?

TH2: Trong một buổi tiệc toàn nhân viên, có tính long trọng cao, món ăn chính của buổi tiệc là món thịt nướng đặc sản của Hàn Quốc. Có một cô nhân viên cứ nằng nặc bảo: "không, tôi ăn không được, tôi ăn chay và hãy lấy cho tôi món chay". Nhiều người đồng nghiệp có kinh nghiệm hơn đã có ý khuyên cô nhân viên trẻ đó hãy cố gắng hòa nhập vì đây là những buổi gặp mặt mang tính long trọng, thế nhưng cô ấy vẫn khăng khăng quan điểm: "ơ, mình ăn chay thì nói ăn chay, có sao đâu?". Và rồi bàn tiệc 30 mấy người có cả vị chủ tịch người Hàn Quốc, chỉ duy nhất cô nhân viên đó ăn chay.

Nếu bạn là người ăn chay, trong một buổi tiệc họp toàn nhân viên mà ăn món đặc sản là món mặn. Bạn sẽ làm như thế nào? Theo bạn, bạn đánh giá hành vi của nhân viên đó ra sao?


Mong nhận được nhiều góp ý, đây là 2 tình huống mà RB nghĩ rằng ít nhiều cũng có nhiều trường hợp tương tự xảy ra, có thể một phần nào đó ảnh hưởng tới cách đánh giá của cán bộ cấp cao lên những nhân viên có vài cá biệt như vậy. Chúng ta cùng thảo luận nhe :fight: :godau: "HopTac".

RB.

Shikareez
23-02-09, 11:05 AM
Tình huống 1: Shi ít khi bị say xe, và cũng rất khó chịu khi đi chung xe có người bị say xe như thế. Hồi còn ít đi, cũng sợ nên đề phòng đủ cách: uống thuốc, nhai chengum, nghe nhạc, ngủ, ngồi gần cửa sổ, tránh ngồi gần vị trí bánh xe... Sau ko sợ nữa, nhưng vẫn duy trì nhai kẹo cao su, nghe nhạc và tranh thủ ngủ để tiết kiệm sức :D
Tình huống 2: Shi cũng ko có ăn chay luôn, tuy vậy, đúng như câu nhập gia tùy tục, không cố giữ làm gì chút cá nhân nhỏ mọn trong một tập thể được, ấu trĩ lắm. 1 là không ăn, 2 là ăn cùng mọi người, không thể có cái kiểu dở dở ương ương như vậy...

rungxuadakhep
23-02-09, 11:42 AM
Mình cũng đang ăn chay mới đây thôi và mình cũng lo lắng khi mà gặp truờng hợp như cô nhân viên kia, vì khi đi làm thì thế nào cũng sẽ gặp trường hợp đó. Ở trường hợp đó, nếu là mình thì mình nói là mình đang ăn chay, giống như cô nhân viên kia, nhưng mình sẽ không nói là " lấy món chay ra cho mình ăn". Trong bữa tiệc đó, mình sẽ tìm món ăn nào đó gần với đồ chay nhất như rau, đậu, cơm... để ăn tạm, chịu đói một chút. Chứ không phản ứng gây gắt vì làm như vậy thì chỉ gây thiếu thiện cảm của người khác đối với mình mà thôi.

Vài hàng nêu ý kiến của mình.

Shikareez
23-02-09, 12:06 PM
Tốt nhất là, vẫn ăn cùng mọi người, và bỏ nhỏ với một số người bên cạnh về việc mình ăn chay, chứ ko nói, thì có né như vậy không tốt lắm... nhỡ người ta gắp cho bạn thì sao? bỏ ko ăn thì nói theo đạo phật hay đạo cao đài (một số đạo buột phải chay tịnh) là có tội đó nhe :D hihi

haind
23-02-09, 03:20 PM
Mình thấy mấy cái đề tài này nghiêm túc đấy nhỉ....


TH1: Nếu bạn là người bị say xe, công ty chở cả đoàn đi bằng xe lớn cỡ 25 chỗ trở lên, bạn sẽ làm gì khi mà bạn cứ lên xe là nôn? Nếu bạn là một người sếp, cấp quản lý khi thấy nhân viên như vậy thì bạn sẽ đánh giá thế nào?

Điều này còn tuỳ thuộc vào văn hoá của công ty nữa RB, đối với bản thân mình & công ty mình thì đâu có gì mà bạn phải sợ mọi người đánh giá khi bạn say xe ?!?!?! Đấy là một điều hết sức bình thường và đa số nữ đều bị như thế cả mà, nó chẳng nói lên được điều gì (yếu đuối hay mạnh khỏe...vv)
Phòng của mình tổ chức đi Long Hải chơi, trong phòng có vài cô nữ và một anh nam nói rằng bị say xe và ra phía đầu xe ngồi, điều đó cũng hoàn toàn thoải mái.
Đợt trước công ty có tổ chức đi Phan Thiết chơi và mình quá tự tin nên chọn ngồi ngay cái ghế ngay trên bánh xe sau của xe 50 chỗ, đi được 1/2 đoạn đường là cảm giác khó chịu vô cùng, mình chỉ rời chỗ ngồi và lên phía trước khoảng 10p, sếp hỏi là tại sao không ngồi tại chỗ và thắc dây an toàn (trong công ty mình, nếu đi business hoặc bất kỳ chuyến đi nào do công ty tài trợ, nhân viên không thắt dây an toàn seatbelt thì sếp trực tiếp sẽ bị khiển trách và nhân viên đó có khả năng bị warning vì lý do an toàn ==> 3 lần warning nhỏ về an toàn thì....... BYE BYE), mình chỉ thông báo là mình có cảm giác say xe, đứng đấy 10~15p cho khỏe rồi về chỗ, thế thôi :)....

Tình huống này đối với mình thì mình .......... chẳng đánh giá gì cả :cup: mỗi người đều có một nỗi sợ hãi khác nhau và việc bị say xe chẳng nói lên được cái gì (nói thật là mình từng say xe nhiều lắm cho đến khi đi làm xa có xe công ty đưa rước ==> vài tháng đầu khi lên đến công ty là ..... chỉ muốn nghỉ làm thôi :D )


TH2: Trong một buổi tiệc toàn nhân viên, có tính long trọng cao, món ăn chính của buổi tiệc là món thịt nướng đặc sản của Hàn Quốc. Có một cô nhân viên cứ nằng nặc bảo: "không, tôi ăn không được, tôi ăn chay và hãy lấy cho tôi món chay". Nhiều người đồng nghiệp có kinh nghiệm hơn đã có ý khuyên cô nhân viên trẻ đó hãy cố gắng hòa nhập vì đây là những buổi gặp mặt mang tính long trọng, thế nhưng cô ấy vẫn khăng khăng quan điểm: "ơ, mình ăn chay thì nói ăn chay, có sao đâu?". Và rồi bàn tiệc 30 mấy người có cả vị chủ tịch người Hàn Quốc, chỉ duy nhất cô nhân viên đó ăn chay.

Nếu bạn là người ăn chay, trong một buổi tiệc họp toàn nhân viên mà ăn món đặc sản là món mặn. Bạn sẽ làm như thế nào? Theo bạn, bạn đánh giá hành vi của nhân viên đó ra sao?

Điều này cũng tương tự cái trên là tùy thuộc vào văn hóa công ty...
Như Sachvang nói là nếu chưa gặp được thực tế thì đừng đóng góp cũng không đúng.
Mình chưa bao giờ gặp tình huống thế này vì mình không ăn chay nhưng mình gặp một người đồng nghiệp như thế này rồi (đi ăn cưới, nhưng đang thời kỳ ăn chay)... mình thấy ăn chay là một điều hết sức tự nhiên và hoàn toàn tôn trọng ý kiến của người nhân viên đó, đấy là một tình huống nhạy cảm và nhà hàng cũng có món chay để phục vụ người nhân viên ấy, bình thường thôi mà........

Tiên trách kỷ, hậu trách nhân.....Điều đáng trách ở người nhân viên đó là đã không tìm hiểu về buổi tiệc đó và nên từ chối tham gia ngay từ đầu khi không thể tham dự (mỗi buổi tiệc diễn ra thì bạn phải tìm hiểu dress code như thế nào? Thành phần tham dự gồm những ai? Tiệc về điều gì..vv ==> thậm chí khi được mời tiệc thì chỉ cần biết địa điểm là đã có thể biết được sắp được đãi món gì rồi....). Nhưng nếu sếp mà bắt nhân viên "phải hoà đồng" và dùng các món ăn mặn trong khi người đó ăn chay thì cũng chẳng đúng nốt, làm sếp thế thì..... miễn bàn !!! Chẳng ai yêu cầu phải hoà đồng như thế cả, ít nhất là trong công ty của mình (mình được bác sĩ khuyến cáo cấm uống bia trong vòng 3 tháng và khi đi ăn tiệc trong phòng, sếp mình biết điều đó nên cũng chẳng ép uống làm gì .... sau này thì mình vẫn dzô dzô với sếp bình thường).

Nếu mình là cô nhân viên đó thì mình có thể không ăn gì cả mà có thể chỉ ngồi uống nước và cố gắng tham gia với mọi người nếu nhà hàng không có món chay để đãi mình. Còn việc các nhân viên "kinh nghiệm hơn" khuyên mình hãy hoà nhập với mọi người thì chắc là văn hoá công ty đó nó như thế và cái đấy thì nó hơi thiển cận (có nhiều điều bạn không thể vượt qua giới hạn của nó được...) không thích thì đừng ăn mặn cũng như đừng làm ầm ĩ lên là được :)

Mình nghĩ việc gì cũng có thể giải quyết được và để giải quyết được tình huống số 2 này cũng phải có "nghệ thuật" một chút...

Nếu cô nhân viên đó làm ầm lên vì không thể ăn mặn được mà nhất quyết đòi phải có món chay phục vụ mình thì không đúng, nhưng nếu người sếp lúc đó cảm thấy phải ép buộc người nhân viên đó ăn mặn thì mình lại đánh giá chính người sếp Hàn Quốc đó : YOU DO NOT DESERVE TO BE A BOSS !!! Làm lãnh đạo đâu phải dễ........ :D :D :D

Vài lời góp ý vui......

Cá Heo
23-02-09, 06:19 PM
Quan điểm của tớ khi tham gia topic này là chia sẻ kinh nghiệm hơn là quan điểm - lập trường, vì như mục tiêu chủ topic đã đề ra :
Lâu rồi không có đề tài mới để trao đổi, RB mạo muội đem một vấn đề về sự thích nghi nơi công sở để chúng ta cùng thảo luận. Hy vọng nhận được ý kiến phản hồi từ các bạn, những người đi làm có kinh nghiệm nhằm giúp chúng ta có cái nhìn tốt hơn về việc thích nghi trong môi trường công sở của mìnhHồi đó, khi còn công tác tại Sở Công Thương TpHCM, tại phòng XTTM , tớ có dịp đi công tác chung với cơ quan, thành phần của đoàn đi hôm đó rất hoành tráng, bí thư, phó bí thư Đảng ủy Sở, các trường phòng, riêng chỉ có tớ và anh Cường - học lớp QTKD Đ1 K17 là lính lác thôi. Tớ có cái bệnh say xe từ hồi nhỏ, đi với các sếp mà say xe thì chắc chẳng bao giờ mấy sếp cho đi nữa

Đó là chuyến công tác dài ngày, và nơi đi cũng là dài nhất cuộc đời tớ cho đến bây giờ Sài Gòn - Hà Nội - Quảng Ninh - Móng Cái. Sau khi xuống máy bay tại Hà Nội (trên máy bay tớ đã muốn say rồi), cả đoàn lên xe di chuyển về Quảng Ninh, lúc đó gần tới 12h, và cũng là rất gần tới chỗ ăn cơm trưa. Ôi một buổi trưa thịnh soạn đang chờ tớ, thế mà tớ lại say xe, và tớ đã ói ngay trên xe, hic sui xẻo thiệt. Lúc đó tớ cảm thầy xấu hổ ghê vô cùng

Sếp tớ - trưởng phòng XTTTM ( nữ ) , cứ càu nhàu tớ, nói là biết vậy khỏi cho tớ đi theo, hic hic, thật là tội nghiệp cho tớ

Nhưng chú giám đốc Phạm Hoàng Hà ( giờ là Phó chủ tịch tỉnh Bình Dương) lại động viên tớ, nói là kiểu này thì phải cho nó đi thật nhiều vào để mà hết say xe

Tớ thấy chú Hà thật là tâm lý, trong khi tớ đang sợ cái công danh sự nghiệp của mình có thể tan tành vì đi xe không được, ( làm chuyên viên phòng XTTM mà không đi xe được thì làm sao đi công tác),

Lời nói của sếp đã cho tớ một liều thuốc tinh thần cực kỳ quý giá cho suốt cả chuyến đi, quan điểm của ông ấy ám chỉ rằng : "phải cho tớ làm lãnh đạo, đi càng nhiều, thì càng hết say xe", trong khi đó sếp nữ của tó lại có quan điểm đối lập "Không đi xe được thì ở nhà"

Suốt cả cuộc hành trình dài sau đó, mặc dù vẫn tiếp tục nôn oe cho tới khi tới Móng Cái - Quảng Ninh, nhưng chặng đường về tôi đã không bị say xe tý nào

Tình huống 01 mà bạn RuBy_Trang đưa ra là một tình huống rất thực tế, nhà lãnh đạo cư xử không tốt sẽ tạo ra hiệu ứng xấu đối với tâm lý nhân viên. Bệnh tật nói chung và bệnh say xe nói riêng đó không phải là khuyết điểm của nhân viên, đó là nỗi nhức nhối mà nhân viên mình phải gánh chịu suốt cả cuộc đời, chính vì thế, nhà lãnh đạo phải hết sức khéo léo và cư xử cho thật tốt.

Trong những lúc ôm đau, bệnh tật ( say xe) là lúc nhân viên cần được sếp quan tâm giúp đỡ, và cho dù những cái xoa đầu hàng ngày hay những lời động viên nhân viên cũng không bằng một giây phút chìa bàn tay ra và kéo nhân viên ra khỏi cơn ói

Còn tình huống thứ 02, tớ xin không tham gia, vì tớ chưa trải qua chuyện đó.

Trúc Giang
23-02-09, 09:15 PM
TH1: Giang cũng bị say xe ghê lắm. Nếu không thể chọn phương tiện khác để đi thì ngồi cách xa mọi người một tí và khi ói thì cố gắng đừng để mọi người thấy.

TH2: Nhẹ nhàng nói với mọi người là mình ăn chay để không bị bỏ vào chén những món mặn. Vẫn ăn, nhưng ăn những món chay VD như cơm, rau, nước tương,... rất ngon mà !

coffeecool
26-02-09, 07:09 PM
TH2:
Nếu là mình thì mình ăn tuốt, không việc gì cứ phải nguyên tắc như thế.
Cô ta ngồi ăn chay thấy mọi người ăn món thịt nướng thử hỏi có thèm không chứ ?
Đối xử tệ với cái bụng sẽ chẳng có kết cục tốt lành đâu!

Shikareez
27-02-09, 10:35 AM
Cái này hok đồng ý ^_^, mặc dù bản thân S không có ăn chay, nhưng sống chung và cũng gặp biết bao người ăn chay rồi, có những người cực kỳ nguyên tắc, bởi ăn chay là gắn liền với một tín ngưỡng, một tôn giáo, hoặc một trong những thói quen cực kỳ đặc biệt. Vì vậy đa phần họ đều giữ nguyên tắc riêng của mình. Và S đã gặp không ít người xem việc ăn chay rất quan trọng, đôi lúc còn thiêng liêng nữa. Nên sẽ không có cái việc nhìn người khác ăn mặn mà "Thèm" như anh nói. Tuy nhiên, cách thể hiện hòa đồng, tức là sẵn sàng bỏ ăn chay, để hòa nhập cùng vui với mọi người thật sự mới là cách biểu hiện tốt nhất. Theo một số tôn giáo, thực sự cũng rất thoáng, ví dụ sao khi ăn mặn cả ngày mà đáng lẽ phải ăn chay, hôm sau ăn bù thêm ngày là ok :D

chili88108
16-04-09, 05:00 AM
Tình huống 1: Shi ít khi bị say xe, và cũng rất khó chịu khi đi chung xe có người bị say xe như thế. Hồi còn ít đi, cũng sợ nên đề phòng đủ cách: uống thuốc, nhai chengum, nghe nhạc, ngủ, ngồi gần cửa sổ, tránh ngồi gần vị trí bánh xe... Sau ko sợ nữa, nhưng vẫn duy trì nhai kẹo cao su, nghe nhạc và tranh thủ ngủ để tiết kiệm sức :D
Tình huống 2: Shi cũng ko có ăn chay luôn, tuy vậy, đúng như câu nhập gia tùy tục, không cố giữ làm gì chút cá nhân nhỏ mọn trong một tập thể được, ấu trĩ lắm. 1 là không ăn, 2 là ăn cùng mọi người, không thể có cái kiểu dở dở ương ương như vậy...
Theo chili biết thì khi say xe chúng ta đừng nên nhai kẹo singum vì nó sẽ dễ làm chúng ta buồn nôn hơn đó. Nếu có say xem tốt nhất là nên uống thuốc hay nghe nhạc và ngủ một giấc ngon lành để giữ sức:chuong:

Phoenix
03-05-09, 12:50 PM
TH1: Nếu bạn là người bị say xe, công ty chở cả đoàn đi bằng xe lớn cỡ 25 chỗ trở lên, bạn sẽ làm gì khi mà bạn cứ lên xe là nôn? Nếu bạn là một người sếp, cấp quản lý khi thấy nhân viên như vậy thì bạn sẽ đánh giá thế nào?
RB.

Người bị say: Có ý thức về khả năng bị say xe của mình. Chuẩn bị trước các biện pháp chống sau: thuốc, cao dán, uống trà đặc, ăn đồ cay... mọi thứ để định vị tiền đình và đan điền. Khi bị lạnh, cơ thể mất nhiệt + dao động của xe sẽ làm hệ thần kinh định vị bị rối loạn nên bị say xe. Người có tiền sử về say xe cần có nghiên cứu nghiêm túc về căn nguyên và tìm cho mình biện pháp hữu hiệu để áp dụng trong những tình huống bắt buộc. Nếu bạn luôn bị say xe mà không có ý thức về việc này thì bạn hơi cẩu thả với cuộc sống của mình.

Mình lúc nhỏ cũng có say xe, giờ cũng đôi lúc bị say nếu người mệt. Nhưng mình tập đi lại nhiều nên càng đi nhiều càng thách thức với những cú lắc của xe nên cơ thể thích ứng dần với nhịp điệu dao động trở thành quen và không sau. Nếu bạn nằm trên một cái võng. Bạn cố gồng mình để không bị chuyển động theo võng còn cái võng thì lại cứ đu đưa, tất yếu dẫn đến trạng thái của bạn đối nghịch với trạng thái hoạt động của cái võng và bạn sẽ bị ảnh hưởng. Nếu bạn từng đi tàu biển và bị động biển bạn sẽ hiểu rõ giá trị của sự thả lỏng để thích ứng với nhịp lắc. Nếu không bạn sẽ bay xuống biển thôi. (đó là trải nghiệm thực của mình).

Thêm nữa, để có sự thông cảm từ mọi người, bạn nên nói với đồng nghiệp thân hoặc trưởng đoàn khả năng bị say của mình để họ biết trước, giúp mình sắp xếp hoặc hỗ trợ khi mình hết khả năng chịu đựng. Ngoài ra, cần chuẩn bị đồ cá nhân để nếu nôn ói thì bạn không làm bẩn xung quanh và có thể lau sạch sẽ ngay.

Người quản lý: Nếu bạn đã từng tổ chức các chuyến đi cho cơ quan thì chuyện này rất thường xuyên xảy ra. Người có kinh nghiệm thường không gặp vấn đề gì với việc này cả.

- Bạn nên hỏi trước những người có khả năng say xe và những người có thể trạng yếu. Sắp xếp cho họ những chỗ ngồi có thể giúp họ tỉnh táo (đầu xe, cuối xe, cạnh cửa sổ) và cả người bên cạnh có thể hỗ trợ

- Chuẩn bị trước các loại thuốc hoặc biện pháp chống say, các loại túi phòng và khăn lau, nước uống. Nhớ thông báo cho mọi người biết điều đó để liên hệ với bạn khi cần.

- Lưu ý người bị say luôn bị lạnh, choáng. Họ cần gia tăng nhiệt và thần kinh được nghỉ. Chú ý đồ để giữ ấm hoặc chuẩn bị các loại dầu nóng, gừng để xoa, xát cho họ. Nếu được thì nên học vài chiêu bấm huyệt để dự phòng.

- Đôi khi, không chỉ một người mà cả đoàn bị say. Bạn cần hết sức lưu ý khi thuê xe. Phần nhiều việc say xe do xe và cách lái xe của tài xế. Những tài xế ẩu thường giữ tốc độ xe nhanh, không tránh đường xóc và để xe lắc. Cùng một chiếc xe nhưng người này lái không ai bị say còn người kia lái thì ai cũng sợ cả. Nên chọn các bác tài có kinh nghiệm chở đoàn và tính điềm đạm.

- Văn hóa chung là nên tương ái. Ai cũng có lúc gặp khó khăn ngoài ý muốn. Chẳng ai muốn say xe mệt bơ phờ vừa làm phiền mọi người vừa không khỏe bản thân. Cho nên, sự thông cảm, chia sẻ giúp đỡ là cần thiết. Bạn nên động viên tinh thần để thần kinh của người say xe được thư giãn. Sự kích thích đó có thể làm tăng sự hưng phấn thần kinh, giúp người say trấn át được sự suy yếu của thần kinh và hết say. Hầu hết những bạn ưa hoạt động, tính sôi nổi, lạc quan đều ít bị say vì thần kinh của họ khỏe mạnh và luôn tự tin để dám vượt qua một thử thách.



TH2: Trong một buổi tiệc toàn nhân viên, có tính long trọng cao, món ăn chính của buổi tiệc là món thịt nướng đặc sản của Hàn Quốc. Có một cô nhân viên cứ nằng nặc bảo: "không, tôi ăn không được, tôi ăn chay và hãy lấy cho tôi món chay". Nhiều người đồng nghiệp có kinh nghiệm hơn đã có ý khuyên cô nhân viên trẻ đó hãy cố gắng hòa nhập vì đây là những buổi gặp mặt mang tính long trọng, thế nhưng cô ấy vẫn khăng khăng quan điểm: "ơ, mình ăn chay thì nói ăn chay, có sao đâu?".
Nếu bạn là người ăn chay, trong một buổi tiệc họp toàn nhân viên mà ăn món đặc sản là món mặn. Bạn sẽ làm như thế nào? Theo bạn, bạn đánh giá hành vi của nhân viên đó ra sao?


Mình đã gặp nhiều người ăn chay, thậm chí trong gia đình của mình có người còn không biết ăn bất cứ thứ thực phẩm nào. Đó là trường hợp thật không thể phủ nhận trong cuộc sống.

Việc chúng ta không thích điều này những vẫn phải làm là chuyện phổ biến. Cá nhân và xã hội không thể hoàn toàn tương thích vì bản thân xã hội tập hợp quá nhiều cá nhân với đời sống thực thể và nhân sinh quan khác nhau. Do vậy, muốn giữ cá nhân thuần khiết chắc chỉ có cách là ở một mình và đóng cửa giao tế.

Có lẽ khi đưa tình huống này, bạn cũng đã thể hiện một phần quan điểm không đồng tình với người nhân viên nữ. Vấn đề là chúng ta sẽ ứng xử thế nào?.

Một cô gái được trang bị kiến thức sống tốt thì sẽ có chuẩn bị cách thức ứng xử và biết làm gì cho bản thân. Cô ấy có thể hình dung là phần lớn người trên trái đất, ở XH VN và ở cơ quan của mình không có nhu cầu ăn chay như cô ấy. Vậy thì cô ấy nên làm gì? Tất nhiên người ta ko thể tổ chức tiệc chay cho những người không ăn chay nếu không phải là chủ trương buổi tiệc và không được người tham gia ủng hộ. Nếu không có điều kiện tìm hiểu xem bữa tiệc có món chay nào không thì cô ấy nên "cứu mình" bằng cách ăn trước ở nhà hoặc mang kèm món gì đó mình có thể ăn được mà không phiền xung quanh. Cũng có thể chọn vài thứ rau để ăn (vì tiệc nào cũng có rau cả) như nhiều bạn đã gợi ý trên đây.

Theo phép lịch sự dù cô ấy có là quan chức cao cấp cũng không nên vì sở thích hay tập quán cá nhân của mình để bắt cả một tập thể lưu ý đến nhu cầu của cô ấy. Càng dở khi món ăn Hàn Quốc này lại thể hiện sự "chiêu đãi" văn hóa của sir Hàn Quốc. Ngay cả các vị nguyên thủ quốc gia hay chính khách cũng có nghi lễ và quy tắc nghiêm ngặt trong các bữa tiệc. Vi phạm nó là sự quá vụng về.

Tuy nhiên, một người chưa được giáo dục hoặc chưa có khả năng ý thức không nên bị chỉ trích quá chỉ vì cô ấy thiếu hiểu biết. Người quản lý hoặc đồng nghiệp biết chuyện cần giúp cho sự việc trở nên nhẹ nhàng. Nếu cô ấy không phải là trung tâm, có thể nói nhỏ với người phục vụ cho thêm một ít rau hoặc kiếm giùm một món có tính chất chay. Đồng thời động viên cô ấy tập trung vào yếu tố vui vẻ đáng quan tâm khác. Người quản lý hoàn toàn có thể đặt một lời hẹn mời đi ăn món chay ngay sau khi bữa tiệc kết thúc. Nếu cô ấy hiểu, có thể sẽ từ chối và biết mình nên làm gì. Nếu cô ấy chưa hiểu thì bữa ăn tiếp sau là cơ hội tốt để người quản lý trò chuyện, giúp cô ấy hình dung nhiều hơn về sự hòa nhập giữa cá nhân và cộng đồng.

Làm quản lý hầu như bạn nào cũng gặp tỉ thứ mệt mỏi mà những thứ trên đây là ví dụ. Rất nhức đầu và mất thời gian phải không? Đó là sự cống hiến của người quản lý cho công việc, cho xã hội và làm điều tốt cho bản thân mình. Vậy nên cố gắng đừng nản nhé. Như vậy mới thấy công việc của mình vinh quang và giá trị đến đâu.
"HopTac"

khunglongvn
19-08-09, 03:54 PM
1. Tôi chưa bao giờ biết đến khái niệm say xe, đó là cái hạnh phúc mà tôi được trời cho. Cũng như mọi người tôi không thích ngồi cạnh những người "lạ" cứ lên xe là tường thuật trực tiếp trận " A sê Nôn vs Li ver phun". Nhưng nếu là người quen thì tôi lại động viên họ, nói chuyện hay tìm cách nào để họ quên đi cái "say xưa" ấy. Đấy là cái thiệt thòi của mỗi người vì vậy đã là thiệt thòi thì phải thông cảm (người nhà càng phải thông cảm). Nếu là tôi, nếu tôi là xếp, tôi đi dã ngoại cùng mọi người. Chắc chắn tôi sẽ đi và tôi sẽ thông báo với một số "đồng sự" thân cận để họ có thể có phương án giúp tôi bởi lẽ đã đi chơi là vui, nếu thiếu 1 người vì chuyện "nhỏ nhặt" ấy mà không đi cùng thì niềm vui cũng mất mát lớn. Nếu đi cùng, thể hiện bản lĩnh "anh hùng" thì mọi người thông cảm là chắc chắn, đồng thời có khi còn nhận ra được mình "được những ai "quan tâm". :Bravo:
2. Còn chuyện ăn chay. Không bao giờ được lố bịch như vậy. Phải nghĩ cho mình, cho người khác. Nhập gia tùy tục như các bạn đã nói. Mà đã không làm được thì thôi "đừng đi nữa" tìm cách lẩn chốn đi. Chứ đi cùng tập thể, lại cứ khăng khăng như thế. Người hiểu thì hiểu, người không hiểu (như người mời) họ ngại. Người Hàn Quốc họ mời ăn món ăn hàn quốc. Món nào họ thấy ngon thì họ mới mời. Không ăn được thì phải có cách khéo léo "đánh trống lảng" chứ không nên "đường ai nấy đi" như vậy

0974808039
12-12-09, 03:57 AM
"Còn chuyện ăn chay. Không bao giờ được lố bịch như vậy. Phải nghĩ cho mình, cho người khác. Nhập gia tùy tục như các bạn đã nói."
"1 là không ăn, 2 là ăn cùng mọi người, không thể có cái kiểu dở dở ương ương như vậy..."

Tình huống 2:mình thấy các bạn đứng trên quan điểm của mình phán xét người khác rồi.Trường hợp thứ 2 nó thuộc về phạm trù tôn giáo,cái này không ai có thể bắt ai được.Pháp luật cũng cho quyền tự do tôn giáo,thì việc ăn gì hay không ăn gì là quyền của mình.Không bao giờ là lố bịch cả,bạn chưa ăn chay thì bạn chưa biết nên bạn nói thế thôi,còn nếu bạn suy nghĩ vậy thì bạn khunglongvn (http://www.caohockinhte.info/forum/member.php?u=30917)mà làm sếp chắc phải...ghê gớm lắm.Bạn đã bao giờ ăn chay 10 ngày liền hay 1 tháng liền bao giờ chưa.Có những người ăn chay lâu chỉ ngửi thấy mùi thịt người ta cũng sợ rồi ấy chứ.

Câu hỏi trong trường hợp này thuộc về khả năng của người lãnh đạo? hay về nhân viên nhỉ?
A.Theo mình "Nếu bạn là Sếp,hay quản lý TỐT bạn sẽ nên gọi riêng cho nhân viên đó một vài món chay (nếu có) còn trong trường hợp không có thì đành chịu,bảo cô ấy thông cảm.Vì nếu bạn làm thế nhân viên của bạn sẽ đánh giá bạn rất cao trong việc bạn tôn trọng quan điểm cá nhân nhưng vẫn biết cách tạo sự đoàn kết trong tập thể(vì làm như thế cô nhân viên kia vẫn có thể tham gia vui vẻ vào bữa tiệc của cty).
B.Nếu bạn là người ăn chay, trong một buổi tiệc họp toàn nhân viên mà ăn món đặc sản là món mặn. Bạn sẽ làm như thế nào? Theo bạn, bạn đánh giá hành vi của nhân viên đó ra sao?
Nếu bạn là người ăn chay...thì cách duy nhất là gọi riêng xem có đồ chay gì ăn được không,nếu không thì chỉ còn cách ngồi uống nước và lịch sự từ chối khi có người mời ăn.Không ai bắt bạn cả,trừ khi bạn muốn ăn,nhưng thay đổi quan điểm của mình để làm hài lòng tập thể không phải lúc nào cũng là hay.Nếu bạn cũng như cô nhân viên kia cho mọi người biết mình là người ăn chay(duy nhất trong 30 người) thì ít nhất Sếp,và mọi người cũng để ý đến bạn vì bạn là một con người đặc biệt.Có cần không nhỉ ?
Theo bạn, bạn đánh giá hành vi của nhân viên đó ra sao?
Cái này thì tùy thuộc mỗi người đánh giá,còn yêu cầu của cô nhân viên đó hoàn toàn chính đáng,có chăng là cách cô thể hiện "muốn gây chú ý","yêu sách" hay chỉ là yêu cầu bản thân mà thôi.

Trong xã hội ai cũng như ai,đều vì "sợ khác người" mà cứ phải sống theo xã hội còn đâu có gì đặc biệt nữa hả các bạn.Biết hút thuốc,uống rượu bia hại...nhưng vì xã giao,vì đàn ông phải thế.Roài liên hoan tiệc tùng tăng 2,tăng 3 cả phòng đi mình lại không đi thì ê mặt...rồi về nhà lại khổ vợ con.

Phoenix (http://www.caohockinhte.info/forum/member.php?u=16993) có vẻ là người lãnh đạo tốt đấy nhỉ.Nói thật mình cũng ăn chay,thấy cách bạn nói dù bạn không ăn nhưng vẫn tâm lý (dựa trên sự hiểu biết) chứ không phát xét theo kiểu cá nhân Không bao giờ được lố bịch như vậy .Phải hiểu rằng "Bạn có tôn trọng người khác thì người khác mới tôn trọng bạn".