PDA

View Full Version : Thảm sát Mỹ Lai - Sơn Mỹ - 41 năm nhìn lại !



thienhoang
01-09-09, 11:54 AM
Đã 41 năm sau ngày vụ thảm sát Sơn Mỹ, hay còn gọi là Mỹ lai, diễn ra, chúng ta cùng nhìn lại 1 chút nhé !
Theo Wikipedia nè : http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai

Thảm sát Mỹ Lai hay thảm sát Sơn Mỹ là một tội ác chiến tranh (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=T%E1%BB%99i_%C3%A1c_chi%E1%BA%BFn_ tranh&action=edit&redlink=1) của Lục quân Hoa Kỳ (http://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%A5c_qu%C3%A2n_Hoa_K%E1%BB%B3)[3] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-summaryreport-2)[4] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-peersreport-3) gây ra trong thời gian Chiến tranh Việt Nam (http://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_tranh_Vi%E1%BB%87t_Nam). Vào ngày 16 tháng 3 (http://vi.wikipedia.org/wiki/16_th%C3%A1ng_3) năm 1968 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1968) tại khu vực thôn thôn Mỹ Lai (http://vi.wikipedia.org/wiki/M%E1%BB%B9_Lai) thuộc làng Sơn Mỹ (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%C6%A1n_M%E1%BB%B9), huyện Sơn Tịnh (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%C6%A1n_T%E1%BB%8Bnh), tỉnh Quảng Ngãi (http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3ng_Ng%C3%A3i), các đơn vị lính Lục quân Hoa Kỳ đã thảm sát hàng loạt 504[2] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-VnExpress-1) dân thường không có vũ khí, trong đó phần lớn là phụ nữ và trẻ em. Trước khi bị sát hại, nhiều người trong số các nạn nhân còn bị cưỡng bức, quấy rối, tra tấn, đánh đập hoặc cắt xẻo các bộ phận trên cơ thể[5] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-BBC-1998-4). Vụ việc đã bị che dấu cho tới cuối năm 1969 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1969) và ngoại trừ một chỉ huy cấp trung đội thì không có bất cứ sĩ quan hay binh lính Hoa Kỳ nào bị kết tội sau vụ thảm sát này.
Trong tiếng Anh (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ti%E1%BA%BFng_Anh), vụ thảm sát này có tên My Lai Massacre, Son My Massacre hoặc Pinkville, trong đó Pinkville là tên địa danh của quân đội Hoa Kỳ đặt cho khu vực Mỹ Lai[6] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-5). Sự kiện thảm khốc này đã gây sốc cho nước Mỹ (http://vi.wikipedia.org/wiki/M%E1%BB%B9), hâm nóng phong trào phản chiến[2] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-VnExpress-1) và là một trong các nguyên nhân dẫn tới sự triệt thoái của quân đội Hoa Kỳ khỏi Việt Nam năm 1972 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1972).
Mục lục

[ẩn (javascript:toggleToc())]


1 Sự kiện (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#S.E1.BB.B1_ki .E1.BB.87n)

1.1 Bối cảnh (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#B.E1.BB.91i_c .E1.BA.A3nh)
1.2 Vụ thảm sát (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#V.E1.BB.A5_th .E1.BA.A3m_s.C3.A1t)
1.3 Hành động giải cứu (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#H.C3.A0nh_.C4 .91.E1.BB.99ng_gi.E1.BA.A3i_c.E1.BB.A9u)

2 Hậu quả (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#H.E1.BA.ADu_q u.E1.BA.A3)

2.1 Che dấu và điều tra (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#Che_d.E1.BA.A 5u_v.C3.A0_.C4.91i.E1.BB.81u_tra)
2.2 Các phiên tòa (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#C.C3.A1c_phi. C3.AAn_t.C3.B2a)
2.3 Những người sống sót (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#Nh.E1.BB.AFng _ng.C6.B0.E1.BB.9Di_s.E1.BB.91ng_s.C3.B3t)

3 Tưởng niệm (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#T.C6.B0.E1.BB .9Fng_ni.E1.BB.87m)
4 Hình ảnh vụ thảm sát (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#H.C3.ACnh_.E1 .BA.A3nh_v.E1.BB.A5_th.E1.BA.A3m_s.C3.A1t)
5 Xem thêm (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#Xem_th.C3.AAm )
6 Chú thích (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#Ch.C3.BA_th.C 3.ADch)
7 Liên kết ngoài (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#Li.C3.AAn_k.E 1.BA.BFt_ngo.C3.A0i)


[sửa (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_L ai&action=edit&section=1)] Sự kiện


[sửa (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_L ai&action=edit&section=2)] Bối cảnh

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/b/bd/Womanandchildren.jpg/180px-Womanandchildren.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Womanandchildren.jpg) http://vi.wikipedia.org/skins-1.5/common/images/magnify-clip.png (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Womanandchildren.jpg)
Những người phụ nữ Việt Nam với các em nhỏ tại Mỹ Lai ngày 16 tháng 3 năm 1968. Họ bị lính Mỹ giết gần như ngay sau khi bức ảnh được chụp[7] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-6)
Ảnh của Ronald L. Haeberle (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Ronald_L._Haeberle&action=edit&redlink=1)


“ Anh ta bắn [vào đứa bé] với một khẩu a.45. Nhưng trượt. Chúng tôi cùng cười. Anh ta tiến thêm khoảng 1 mét rồi lại bắn trượt. Chúng tôi cười. Cuối cùng anh ta dí súng vào đầu đứa bé và cho nó ăn kẹo đồng.[8] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-peers-7)[9] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-humanist-1995-8) ” Đại đội Charlie thuộc Tiểu đoàn số 1, Trung đoàn bộ binh số 20, Lữ đoàn bộ binh số 11, Sư đoàn bộ binh số 23, Lục quân Hoa Kỳ (http://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%A5c_qu%C3%A2n_Hoa_K%E1%BB%B3), tới Nam Việt Nam (http://vi.wikipedia.org/wiki/Nam_Vi%E1%BB%87t_Nam) tháng 12 năm 1967 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1967). Trong tháng đầu tiên tại Việt Nam họ không có cuộc chạm trán nào với đối phương. Tính cho đến giữa tháng 3 năm 1968 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1968), thương vong của đơn vị này là 5 người chết, 23 người bị thương, trong đó phần lớn binh sĩ thiệt mạng vì mìn và bẫy.
Trong thời gian diễn ra Sự kiện Tết Mậu Thân (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_T%E1%BA%BFt_M%E1%BA%ADu_Th %C3%A2n) (tháng 1 năm 1968 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1968)), Tiểu đoàn 48 của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam (http://vi.wikipedia.org/wiki/M%E1%BA%B7t_tr%E1%BA%ADn_D%C3%A2n_t%E1%BB%99c_Gi%E 1%BA%A3i_ph%C3%B3ng_mi%E1%BB%81n_Nam_Vi%E1%BB%87t_ Nam) (thường được quân đội Hoa Kỳ gọi là Việt Cộng) đã tiến hành một số cuộc tấn công trên địa bàn tỉnh Quảng Ngãi (http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3ng_Ng%C3%A3i). Tình báo Mỹ cho rằng sau Sự kiện Tết Mậu Thân, Tiểu đoàn 48 đã rút lui về ẩn náu tại địa bàn làng Sơn Mỹ thuộc tỉnh này, cụ thể là các thôn Mỹ Lai 1, 2, 3 và 4.
Lục quân Hoa Kỳ quyết định tổ chức một cuộc tấn công lớn vào các làng bị nghi ngờ này. Đại tá Oran K. Henderson ra lệnh cho các sĩ quan cấp dưới "đánh mạnh vào đây, tiến gần kẻ địch và xóa sạch chúng"[10] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-9). Trung tá Frank A. Barker ra lệnh cho các chỉ huy của Tiểu đoàn 1 đốt các ngôi nhà, giết sạch gia súc, phá hủy các kho lương thực và giếng nước[11] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-10)
Vào hôm trước của cuộc tấn công, tại cuộc họp chiến thuật của Đại đội Charlie, đại úy Ernest Medina (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Ernest_Medina&action=edit&redlink=1) thông báo cho lính của mình rằng gần như mọi dân làng sẽ ra chợ vào lúc 7 giờ sáng, tất cả những ai còn ở lại đều là lính Việt Cộng hoặc người giúp đỡ Việt Cộng[12] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-11). Một số binh sĩ của đại đội Charlie sau này đã khai rằng mệnh lệnh của Medina theo như họ hiểu là giết toàn bộ du kích (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Du_k%C3%ADch&action=edit&redlink=1), lính Việt Cộng và những ai "khả nghi" (bao gồm cả phụ nữ, trẻ em), đốt trụi làng và đầu độc các giếng nước[13] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-12).
Trung đội 1 được chỉ định là đơn vị xung kích của Đại đội Charlie trong cuộc tấn công. Ngoài Charlie, còn có 2 đại đội khác có nhiệm vụ bao vây làng Sơn Mỹ.

[sửa (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_L ai&action=edit&section=3)] Vụ thảm sát

“ Vài người cố dậy và bỏ chạy. Họ không thể và ngã xuống. Tôi nhớ có một người phụ nữ, chị ta đứng dậy và cố gắng làm việc đó - cố gắng chạy - với một đứa bé trên tay. Nhưng chị không thể.[14] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-13) ” Sáng ngày 16 tháng 3 (http://vi.wikipedia.org/wiki/16_th%C3%A1ng_3), sau một đợt công kích dọn chỗ ngắn bằng pháo (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1o) và súng máy (http://vi.wikipedia.org/wiki/S%C3%BAng_m%C3%A1y) bắn từ trực thăng, Đại đội Charlie đổ bộ vào làng Sơn Mỹ. Các binh sĩ của đơn vị này không tìm thấy bất cứ lính Việt Cộng nào trong làng, thay vào đó chỉ có những người dân thường, phần lớn là phụ nữ và trẻ em, đang cố gắng tìm chỗ ẩn nấp trước cuộc càn quyét của quân đội Mỹ. Trung đội của thiếu úy William Calley (http://vi.wikipedia.org/wiki/William_Calley) bắt đầu xả súng vào các "địa điểm tình nghi có đối phương", những người dân thường đầu tiên bị giết chết hoặc bị thương bởi các loạt đạn bừa bãi này. Sau đó lính Mỹ bắt đầu hủy diệt tất cả những gì chuyển động, người, gia súc, gia cầm... Họ bị giết bằng các loạt súng, bằng lưỡi lê hoặc bằng lựu đạn với mức độ tàn bạo mỗi lúc một cao. Đài BBC News (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=BBC_News&action=edit&redlink=1) mô tả lại cảnh này:

Binh lính bắt đầu nổi điên, họ xả súng vào đàn ông không mang vũ khí, đàn bà, trẻ em và cả trẻ sơ sinh. Những gia đình tụm lại ẩn nấp trong các căn lều hoặc hầm tạm bị giết không thương tiếc. Những người giơ cao hai tay đầu hàng cũng bị giết... Những nơi khác trong làng, nỗi bạo tàn [của lính Mỹ] mỗi lúc chồng chất. Phụ nữ bị cưỡng bức hàng loạt; những người quỳ lạy xin tha bị đánh đập và tra tấn bằng tay, bằng báng súng, bị đâm bằng lưỡi lê. Một số nạn nhân bị cắt xẻo với dấu "C Company" ("Đại đội C") trên ngực. Đến cuối buổi sáng thì tin tức của vụ thảm sát đến tai thượng cấp và lệnh ngừng bắn được đưa ra. Nhưng Mỹ Lai đã tan hoang, xác người la liệt khắp nơi.[15] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-14)
Vài chục người bị dồn vào một mương nước và xả súng giết chết, một số chỗ khác cũng xảy ra những giết hàng loạt như vậy[16] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-15). Một nhóm lớn gồm khoảng 70 hoặc 80 dân làng nằm trong vòng vây của Trung đội 1 ở trung tâm làng bị Calley đích thân giết hoặc ra lệnh cho cấp dưới giết. Các binh sĩ của Trung đội 2 đã giết ít nhất từ 60 đến 70 dân làng bao gồm cả đàn ông, đàn bà và trẻ em trong khi đơn vị này càn qua nửa phía bắc của thôn Mỹ Lai 4 và Bình Tây[3] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-summaryreport-2).
Sau cuộc càn quét đầu tiên của Trung đội 1 và 2, Trung đội 3 được lệnh giải quyết bất cứ sự "kháng cự còn lại" nào. Ngay lập tức lính Mỹ giết tất cả những người và gia súc còn sống nhưng không may bị họ tìm được. Ngay cả những người giơ tay đầu hàng từ chỗ ẩn nấp hoặc những tiếng rên cất lên từ các đống xác người cũng bị những lính Mỹ này "giải quyết". Trung đội 3 cũng là đơn vị bao vây và giết một nhóm khoảng từ 7 đến 12 dân thường chỉ gồm phụ nữ và trẻ em[3] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-summaryreport-2).
Vì Đại đội Charlie không gặp bất cứ sự kháng cự nào của "quân địch", Tiểu đoàn 4 thuộc Trung đoàn bộ binh số 3 bắt đầu chuyển hướng càn quét sang các xóm của thôn Mỹ Khê 4 và giết khoảng 90 dân thường. Có một binh sĩ Mỹ chết và 7 người khác bị thương vì mìn và bẫy cá nhân[3] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-summaryreport-2). Trong vòng 2 ngày tiếp theo, các đơn vị lính Mỹ tiếp tục việc đốt phá các làng xóm và tra tấn những người bị bắt. Các lính Mỹ nếu không tham gia vào các tội ác thì cũng không phản đối hoặc báo cáo lại nó với cấp trên[17] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-16)
“ "Có thể nói đa phần lính trong đơn vị tôi không coi dân Việt Nam là người"[18] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-17) ”
[sửa (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_L ai&action=edit&section=4)] Hành động giải cứu

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/4/4d/Deadmanandchild.jpg/180px-Deadmanandchild.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Deadmanandchild.jpg) http://vi.wikipedia.org/skins-1.5/common/images/magnify-clip.png (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Deadmanandchild.jpg)
Người đàn ông và đứa bé. Cả hai đều đã bị giết.
Ảnh của Ronald L. Haeberle


“ Quang cảnh phía dưới trông như một bể máu! Cái quái gì đang xảy ra vậy?[19] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-18) ” Chuẩn úy Hugh Thompson, Jr. (http://vi.wikipedia.org/wiki/Hugh_Thompson,_Jr.), phi công trực thăng 24 tuổi thuộc đơn vị trinh sát trên không, ngay khi bay qua làng đã chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp: Vô số xác người chết, tất cả đều chỉ là trẻ con, phụ nữ và người già, không hề có dấu hiệu của người thuộc độ tuổi tòng quân hay vũ khí ở bất cứ đâu. Đội bay của Thompson tận mắt nhìn thấy đại úy Medina đá và bắn thẳng vào đầu một phụ nữ không có vũ khí (Medina sau này tuyên bố người phụ nữ có mang một quả lựu đạn)[20] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-19). Sau khi chứng kiến những cảnh kinh hoàng này, đội bay Thompson cố gắng thực hiện các cuộc điện đàm để cứu những người bị thương. Chiếc trực thăng của họ hạ cánh xuống một cái mương dầy xác người, trong đó vẫn còn người cử động. Thompson đề nghị một sĩ quan cứu người đó ra khỏi cái mương, viên sĩ quan này trả lời anh ta sẽ "giúp họ thoát khỏi nỗi khốn khổ". Cho rằng đây là một câu đùa, chiếc trực thăng của Thompson cất cánh, ngay lúc đó một người của phi đội thốt lên "Chúa ơi, anh ta đang xả súng vào cái mương".
Thompson sau đó nhìn thấy một nhóm dân thường (lại chỉ bao gồm phụ nữ, trẻ em và người già) trong một căn hầm tạm đang bị lính Mỹ tiếp cận. Chiếc trực thăng của phi đội Thompson hạ cánh và cứu được khoảng từ 12 đến 16 người trong căn hầm. Phi đội Thompson sau đó còn cứu được một đứa bé toàn thân đầy máu nhưng vẫn sống sót từ trong cái mương đầy xác người. Thompson sau đó đã báo cáo lại những gì anh nhìn thấy cho chỉ huy của mình, thiếu tá Watke, trong báo cáo Thompson đã dùng những cụm từ như "murder" (giết người) và "needless and unnecessary killings" (sát hại vô cớ và không cần thiết). Báo cáo của Thompson được các phi công và phi đội khác xác nhận[21] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-20).
Năm 1998 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1998) tại thủ đô Washington D.C. (http://vi.wikipedia.org/wiki/Washington_D.C.), ba cựu sĩ quan thuộc phi đội Thompson gồm chỉ huy phi đội Glenn Andreotta (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Glenn_Andreotta&action=edit&redlink=1), phi công Hugh Thompson (http://vi.wikipedia.org/wiki/Hugh_Thompson) và xạ thủ Lawrence Colburn (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Lawrence_Colburn&action=edit&redlink=1) đã được trao tặng Soldier's Medal (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Soldier%27s_Medal&action=edit&redlink=1) (Huy chương Chiến sĩ) vì hành động ngăn cản đồng đội giết dân thường[22] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-21).

[sửa (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_L ai&action=edit&section=5)] Hậu quả

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/7/7e/Deadwoman2.jpg/180px-Deadwoman2.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Deadwoman2.jpg) http://vi.wikipedia.org/skins-1.5/common/images/magnify-clip.png (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Deadwoman2.jpg)
Hai mẹ con.Ảnh của Ronald L. Haeberle


“ Khi rời làng, tôi chẳng còn thấy một ai sống sót.[23] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-22) ” Do hoàn cảnh hỗn loạn khi vụ thảm sát xảy ra và việc Lục quân Hoa Kỳ không thực hiện thống kê chính xác số nạn nhân, người ta không biết được hoàn toàn chính xác số dân thường bị lính Mỹ giết hại tại Mỹ Lai. Con số ghi lại tại Khu chứng tích Sơn Mỹ (http://vi.wikipedia.org/wiki/Khu_ch%E1%BB%A9ng_t%C3%ADch_S%C6%A1n_M%E1%BB%B9) là 504 dân thường từ 1 tuổi đến 82 tuổi[2] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-VnExpress-1). Con số do phía Mỹ đưa ra thấp hơn, 347 nạn nhân[1] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-jrank-0).

[sửa (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_L ai&action=edit&section=6)] Che dấu và điều tra

Những báo cáo đầu tiên của các đơn vị lính Mỹ đã tuyên bố rằng "128 Việt Cộng và 22 dân thường" bị giết tại làng sau "cuộc đọ súng ác liệt". Theo tạp chí Stars and Stripes (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Stars_and_Stripes&action=edit&redlink=1) của Lục quân Hoa Kỳ vào thời điểm đó đưa tin thì "Bộ binh Hoa Kỳ đã giết 128 Cộng sản sau một trận đánh đẫm máu kéo dài 1 ngày".
Cuộc điều tra đầu tiên về chiến dịch Mỹ Lai được thiếu tướng George H. Young giao cho đại tá Henderson, sĩ quan chỉ huy của Lữ đoàn bộ binh nhẹ số 11 phụ trách. Henderson đã thẩm vấn một số binh lính tham gia vụ thảm sát, sau đó đưa ra một báo cáo vào cuối tháng 4 ghi nhận rằng khoảng 22 dân thường đã bị giết hại một cách không cố ý trong chiến dịch. Quân đội Mỹ lúc này vẫn coi sự kiện ở Mỹ Lai là một chiến thắng quân sự khi lính Mỹ đã tiêu diệt được 128 lính đối phương.
Sáu tháng sau, Tom Glen (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Tom_Glen&action=edit&redlink=1), một binh sĩ 21 tuổi của Lữ đoàn 11, đã viết một lá thư cho tướng Creighton Abrams (http://vi.wikipedia.org/wiki/Creighton_Abrams), tổng chỉ huy mới của các lực lượng Hoa Kỳ tại Việt Nam. Trong lá thư Glen buộc tội Sư đoàn Americal, tức Sư đoàn bộ binh số 23 (và toàn bộ các đơn vị lính Mỹ khác) liên tục sử dụng bạo lực chống lại dân thường Việt Nam, lá thư không trực tiếp nhắc tới vụ Mỹ Lai vì Glen không biết nhiều về vụ tàn sát. Một trong các sĩ quan được giao phân tích lá thư là Colin Powell (http://vi.wikipedia.org/wiki/Colin_Powell). Trong báo cáo phân tích, Powell viết: "Điều phản bác lại những gì miêu tả trong bức thư là sự thật rằng quan hệ giữa binh sĩ Hoa Kỳ và người dân Việt Nam là tuyệt vời", một vài nhà quan sát cho rằng cách thức Powell xử lý lá thư đồng nghĩa với việc rửa sạch sự tàn bạo của quân đội Hoa Kỳ ở Mỹ Lai[24] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-23). Tháng 5 năm 2004 (http://vi.wikipedia.org/wiki/2004), Powell, khi này đã là Ngoại trưởng Hoa Kỳ (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ngo%E1%BA%A1i_tr%C6%B0%E1%BB%9Fng_Hoa_K%E1%BB%B3), đã trả lời trong chương trình của Larry King (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Larry_King&action=edit&redlink=1) trên đài CNN (http://vi.wikipedia.org/wiki/CNN): "Ý tôi là, tôi đã ở trong đơn vị chịu trách nhiệm về vấn đề Mỹ Lai. Tôi ở đó sau khi sự kiện xảy ra. Mà trong chiến tranh thì những vụ việc kinh khủng như vậy vẫn xảy ra, và chúng ta vẫn phải ân hận về chúng"[25] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-24).
Vụ thảm sát Mỹ Lai có lẽ sẽ tiếp tục bị che dấu nếu không có bức thư thứ hai của Ron Ridenhour (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Ronald_Ridenhour&action=edit&redlink=1). Ridenhour, một thành viên cũ của Đại đội Charlie và biết về vụ thảm sát qua lời kể của đồng đội, vào tháng 3 năm 1969 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1969) đã gửi một lá thư trình bày chi tiết sự kiện Mỹ Lai cho tổng thống Richard M. Nixon (http://vi.wikipedia.org/wiki/Richard_M._Nixon), Lầu Năm Góc (http://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BA%A7u_N%C4%83m_G%C3%B3c), Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ (http://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BB%99_Ngo%E1%BA%A1i_giao_Hoa_K%E1%BB%B3), Bộ Tham mưu Liên quân (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=B%E1%BB%99_Tham_m%C6%B0u_Li%C3%AAn _qu%C3%A2n&action=edit&redlink=1) và một số thành viên của Quốc hội Hoa Kỳ (http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BB%91c_h%E1%BB%99i_Hoa_K%E1%BB%B3)[26] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-25). Phần lớn những người được nhận thư đã bỏ qua tầm quan trọng của nó.
Độc lập với chính phủ, nhà báo Seymour Hersh (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Seymour_Hersh&action=edit&redlink=1) đã tiến hành cuộc điều tra về vụ Mỹ Lai thông qua các cuộc nói chuyện với Calley. Ngày 12 tháng 11 (http://vi.wikipedia.org/wiki/12_th%C3%A1ng_11) năm 1969 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1969) vụ việc Mỹ Lai vỡ lở. Ngày 20 tháng 11 (http://vi.wikipedia.org/wiki/20_th%C3%A1ng_11), các tạp chí lớn như Time (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A1p_ch%C3%AD_Time), Life (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=T%E1%BA%A1p_ch%C3%AD_Life&action=edit&redlink=1) và Newsweek (http://vi.wikipedia.org/wiki/Newsweek) đồng loạt đăng lên trang bìa vụ thảm sát Mỹ Lai, đài truyền hình CBS (http://vi.wikipedia.org/wiki/CBS) cũng phát sóng cuộc phỏng vấn với Paul Meadlo (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Paul_Meadlo&action=edit&redlink=1). Tờ Plain Dealer (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Cleveland_Plain_Dealer&action=edit&redlink=1) ở Cleveland (http://vi.wikipedia.org/wiki/Cleveland,_Ohio) còn mạnh dạn hơn khi đăng các bức ảnh mô tả những dân thường bị giết trong vụ thảm sát. Tháng 11 năm 1969 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1969), tướng William R. Peers (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=William_R._Peers&action=edit&redlink=1) được chỉ định điều tra về sự kiện Mỹ Lai và các hành động che dấu của Lục quân Hoa Kỳ. Bản báo cáo cuối cùng, bản báo cáo Peers (Peers Report[27] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-26)), được công bố tháng 3 năm 1970 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1970), đã chỉ trích mạnh mẽ việc các sĩ quan cấp cao che dấu vụ việc cũng như những hành động của các sĩ quan thuộc Đại đội Charlie tại làng Mỹ Lai 4[28] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-27). Theo đó:

Các binh lính [tiểu đoàn 1] đã giết ít nhất từ 175 đến 200 đàn ông, phụ nữ và trẻ em Việt Nam. Dù trong số bị giết có người ủng hộ hoặc thân với Việt Cộng (họ không mang vũ khí, gồm đàn ông, phụ nữ và trẻ em) nhưng nhiều bằng chứng đã xác nhận rõ chỉ có 3-4 người đích thực là Việt Cộng (VC). Một lính của đại đội được ghi nhận đã vô ý bị thương lúc nạp đạn.[29] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-28)[3] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-summaryreport-2)

[sửa (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_L ai&action=edit&section=7)] Các phiên tòa

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/vi/thumb/c/ce/Calley-esquire.jpg/200px-Calley-esquire.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Calley-esquire.jpg) http://vi.wikipedia.org/skins-1.5/common/images/magnify-clip.png (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Calley-esquire.jpg)
Trung úy Calley, trên bìa tạp chí là dòng chữ "Lời thú tội (hay tuyên bố) của trung úy Calley"


Ngày 17 tháng 3 (http://vi.wikipedia.org/wiki/17_th%C3%A1ng_3) năm 1970 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1970), Lục quân Hoa Kỳ (http://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%A5c_qu%C3%A2n_Hoa_K%E1%BB%B3) đã buộc tội 14 sĩ quan, bao gồm cả thiếu tướng Samuel W. Koster (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Samuel_W._Koster&action=edit&redlink=1), sĩ quan chỉ huy Sư đoàn Americal (Sư đoàn bộ binh số 23), về việc che dấu thông tin liên quan tới sự kiện Mỹ Lai. Phần lớn các lời buộc tội sau đó đã được hủy bỏ. Chỉ huy lữ đoàn Henderson là sĩ quan duy nhất phải ra tòa án binh về tội che dấu thông tin, dù vậy ông này cũng được tuyên bố trắng án ngày 17 tháng 12 (http://vi.wikipedia.org/wiki/17_th%C3%A1ng_12) năm 1971 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1971)[30] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-29)
Sau phiên tòa 10 tháng, mặc dù đã tuyên bố mình chỉ tuân theo mệnh lệnh của sĩ quan cấp trên (đại úy Medina), Calley bị tòa tuyên là có tội ngày 10 tháng 9 (http://vi.wikipedia.org/wiki/10_th%C3%A1ng_9) năm 1971 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1971) với các tội danh giết người có chủ ý và ra lệnh cho cấp dưới nổ súng. Ban đầu Calley bị tuyên án chung thân nhưng chỉ 2 ngày sau tổng thống Nixon đã ra lệnh thả Calley. Sau cùng Calley chỉ phải chịu án 4 tháng rưỡi ngồi tù quân sự tại Fort Leavenworth (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Fort_Leavenworth&action=edit&redlink=1), Kansas (http://vi.wikipedia.org/wiki/Kansas), trong thời gian này anh ta vẫn được bạn gái thăm nuôi không hạn chế[31] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-30). Trong một phiên tòa khác, Medina phủ nhận việc ra lệnh thảm sát, và được tuyên trắng án ở tất cả các lời buộc tội. Vài tháng sau phiên tòa, Medina thừa nhận đã che dấu bằng chứng và nói dối Henderson về con số dân thường bị giết[32] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-31). Phần lớn các binh lính có dính líu tới vụ thảm sát Mỹ Lai khi phiên tòa xảy ra đã giải ngũ, vì vậy họ được miễn truy tố. Trong số 26 người bị buộc tội, chỉ có duy nhất Calley bị kết án.
Calley cho rằng anh ta nên đặt nhiệm vụ mà Tổ quốc giao cho lên trên cái tôi của mình. Khi tiến vào Mỹ Lai, tất cả đàn ông ở đâu? Mỹ Lai tòan là phụ nữ (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BB%A5_n%E1%BB%AF) và trẻ em (http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%BB_em), không có thanh niên (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Thanh_ni%C3%AAn&action=edit&redlink=1) nào cả. Điều đó có nghĩa là cha chúng xa nhà đi chiến đấu. Họ chắc chắn là Việt Cộng (http://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_C%E1%BB%99ng)[33] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-32).
Những người ủng hộ cuộc chiến cho rằng Calley đang làm nhiệm vụ. Phe chống đối thì cho rằng anh ta là người giơ đầu chịu báng.
Ngày 19 tháng 8 năm 2009, trong lúc phát biểu tại Kiwanis Club, Columbus (http://vi.wikipedia.org/wiki/Columbus), lần đầu tiên William L.Calley công khai lên tiếng xin lỗi nạn nhân[34] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-33). Ông nói: "Không một ngày nào trôi qua mà tôi không cảm thấy hối hận vì những gì đã xảy ra ngày hôm đó tại Mỹ Lai"[35] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-34)

[sửa (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_L ai&action=edit&section=8)] Những người sống sót

Trong vụ thảm sát ở Mỹ Lai, có một số người sống sót nhờ được xác của những người thân che chắn khỏi những làn đạn của lính Mỹ, một trong số đó là Đỗ Ba (Đỗ Hòa), người đã được phi đội Thompson cứu khỏi cái mương đầy xác chết[36] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-35). Những người sống sót sau đó đã tái định cư tại khu lán trại nằm ở thôn Mỹ Lai 2. Khu định cư này gần như đã bị phá hủy sau cuộc pháo kích và không kích của Quân lực Việt Nam Cộng hòa (http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%C3%A2n_l%E1%BB%B1c_Vi%E1%BB%87t_Nam_C%E1%BB%99n g_h%C3%B2a) mùa xuân năm 1972 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1972). Vụ phá hủy đầu tiên được đổ cho Việt Cộng nhưng sự thật sau đó đã được các nhân viên Quaker (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Quaker&action=edit&redlink=1) làm việc ở Quảng Ngãi công bố. Vụ việc này sau đó đã được đăng trên tờ New York Times (http://vi.wikipedia.org/wiki/New_York_Times) tháng 6 năm 1972 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1972)[37] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-36).

[sửa (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_L ai&action=edit&section=9)] Tưởng niệm

Nhà báo Seymour Hersh (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Seymour_Hersh&action=edit&redlink=1), người phát hiện ra tình huống bi kịch này đã nhận giải thưởng Pulitzer (http://vi.wikipedia.org/wiki/Gi%E1%BA%A3i_Pulitzer) về tường thuật quốc tế năm 1970 (http://vi.wikipedia.org/wiki/1970). Tường thuật của ông được minh họa bằng hình của nhà nhiếp ảnh Ron Haeberle (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Ron_Haeberle&action=edit&redlink=1). Người nhiếp ảnh này đã tham dự vào chiến dịch dưới tư cách là phóng viên quân đội chính thức nhằm cung cấp chứng cứ cho cái được gọi là "đếm xác" (body count) của thống kê quân sự. Các xác chết được chụp đã được các sĩ quan xác nhận là của các binh sĩ Việt Cộng đã bị giết. Thế nhưng người ta không gặp một dấu hiệu nào của Việt Cộng trong làng và cũng không gặp kháng cự nào. Mặc dầu vậy, quân đội Mỹ rất hài lòng với cuộc hành quân, không có quân nhân Mỹ nào chết hay bị thương và 128 người chết của phía bên kia. Phải mất 1 năm Hersh mới tìm được một nhà xuất bản sẵn sàng công bố câu chuyện và hình ảnh của ông.
Việc xuất bản này đã đánh dấu một bước ngoặt trong cảm nghĩ của công chúng về Chiến tranh Việt Nam, cả ở Mỹ lẫn trong toàn bộ thế giới phương tây và đã góp phần quyết định vào việc tổng động viên của phong trào chống chiến tranh.
Ngày nay, tại nơi đấy là một trung tâm tư liệu về sự kiện: Khu chứng tích Sơn Mỹ (http://vi.wikipedia.org/wiki/Khu_ch%E1%BB%A9ng_t%C3%ADch_S%C6%A1n_M%E1%BB%B9). Bên cạnh làng cũ là 2 tòa nhà: 1 trường học và 1 trung tâm văn hóa, được xây dựng và tài trợ bởi cựu quân nhân của Chiến tranh Việt Nam.
Đạo diễn chuyên về đề tài chiến tranh Việt Nam Oliver Stone (http://vi.wikipedia.org/wiki/Oliver_Stone) vào năm 2007 (http://vi.wikipedia.org/wiki/2007) đã dự định làm một bộ phim về vụ thảm sát lấy tên Pinkville[38] (http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_Lai#cite_note-37). Bộ phim sẽ xoay quanh cuộc điều tra của tướng Peers, vai William Peers được giao cho diễn viên Bruce Willis (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Bruce_Willis&action=edit&redlink=1), Woody Harrelson (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Woody_Harrelson&action=edit&redlink=1) vào sẽ vào vai đại tá Henderson.

[sửa (http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_M%E1%BB%B9_L ai&action=edit&section=10)] Hình ảnh vụ thảm sát

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/a/af/Deadwoman.jpg/120px-Deadwoman.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Deadwoman.jpg)

Một người phụ nữ bị lính Mỹ đánh tới lòi óc


http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/7/70/Deadman.jpg/120px-Deadman.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Deadman.jpg)

Một người đàn ông bị giết


http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/3/36/MyLai_Haeberle_P33_BodiesNearBurningHouse.jpg/120px-MyLai_Haeberle_P33_BodiesNearBurningHouse.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:MyLai_Haeberle_P33_BodiesNearBurni ngHouse.jpg)

Một thi thể bên ngoài nhà tranh bị thiêu rụi.


http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/b/b7/MyLai_Haeberle_P37_BodyInWell.jpg/120px-MyLai_Haeberle_P37_BodyInWell.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:MyLai_Haeberle_P37_BodyInWell.jpg)

Xác một người đàn ông bị ném xuống giếng.


http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/7/71/Burningdwelling2.jpg/120px-Burningdwelling2.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Burningdwelling2.jpg)

Lính Mỹ đốt nhà tranh.


http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/f/f2/Haeberlewounded.jpg/92px-Haeberlewounded.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Haeberlewounded.jpg)

Binh nhất Carter, người duy nhất "bị thương" trong vụ thảm sát vì tự bắn vào chân


http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/8/85/Haeberlehutonfire.jpg/88px-Haeberlehutonfire.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Haeberlehutonfire.jpg)

Lính Mỹ chuẩn bị đốt nhà


http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/3/3b/Mylaiman.jpg/120px-Mylaiman.jpg (http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%ADp_tin:Mylaiman.jpg)

Người đàn ông không rõ danh tính

thienhoang
01-09-09, 12:08 PM
Và VNexpress nói thế nào ? http://www.vnexpress.net/Vietnam/The-gioi/Tu-lieu/2008/03/3BA0046E/


Vụ thảm sát Mỹ Lai diễn ra như thế nào?
http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A0/04/6E/le.jpg Bà Trương Thị Lê, sống sót sau vụ thảm sát Mỹ Lai năm 1968, khóc trong lễ tưởng niệm những người đã khuất. Ảnh: Reuters. Một đại đội lính Mỹ đến Mỹ Lai vào một buổi sáng đầy nắng. Nhiệm vụ của họ rất rõ ràng. "Mệnh lệnh là bắn vào bất cứ thứ gì động đậy", một quân nhân Mỹ về sau kể lại, khi chuyện về vụ thảm sát vỡ lở gây chấn động cả thế giới.
Mỹ Lai là một ngôi làng nhỏ thuộc huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi. Vụ giết dân thường thảm khốc xảy ra ngày 16/3/1968, khi binh lính Mỹ xả súng giết đàn ông già cả, đàn bà, trẻ con, cả những con bò con chó. Những cơ thể phụ nữ còn hằn dấu vết bị làm nhục. 504 người dân thường thiệt mạng. Không một ai trong số lính Mỹ bị bắn.
Quân đội Mỹ đã che đậy vụ việc trong hơn một năm rưỡi, cho đến khi nhà báo Seymour Hersh điều tra ra và cho công chúng cả thế giới biết sự thực. Khi đó, tháng 11/1969, phong trào phản chiến đã lên cao cả ở Mỹ và các nước trên thế giới. Với cả một thế hệ những người châu Mỹ, châu Âu và châu Á, vụ thảm sát Mỹ Lai là một vết nhơ của nước Mỹ.
"Nước Mỹ và người Mỹ không thể không gánh nặng cảm giác tội lỗi và sự day dứt của lương tâm trước những gì diễn ra ở Mỹ Lai", tờ Time bình luận khi vụ việc lần đầu được đưa ra ánh sáng. Mùa thu năm 1969, hàng triệu người Mỹ từ bờ tây sang bờ đông, trong đó có 250.000 người ở thủ đô Washington, đã tổ chức những cuộc tuần hành lớn để phản đối chiến tranh.
Diễn biến vụ thảm sát
Đại đội Charlie thuộc tiểu đoàn 1, trung đoàn 20, sư đoàn bộ binh 23 của quân đội Mỹ đến Việt Nam năm 1967 và hầu như không tham chiến trong những tháng đầu tiên ở nước này.
Sau cuộc tổng tấn công và nổi dậy Tết Mậu Thân, thông tin tình báo của Mỹ cho rằng tiểu đoàn 48 của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền nam Việt Nam đang trú ẩn ở làng Sơn Mỹ thuộc tỉnh Quảng Nam. Quân đội Mỹ ra lệnh tấn công vào các ngôi làng, giao cho binh lính nhiệm vụ "tìm và diệt", đốt nhà cửa, giết vật nuôi, hủy hoại lương thực thực phẩm và có thể đầu độc cả các giếng nước.
Sáng 16/3/1968, đại đội Charlie tiến vào Mỹ Lai, trung đội 1 mở đường, hai trung đội khác bao vây hai bên sườn, sau khi đã nã một loạt pháo và đạn dội xuống từ trực thăng. Không có một người lính "Việt Cộng" nào trong làng. Lính Mỹ bắt đầu bắn giết bừa bãi các dân thường, gồm trẻ em, phụ nữ và những ông già. Sau khi các thường dân đầu tiên ngã xuống, chúng bắn vào bất cứ thứ gì chuyển động.
"Những tên lính dường như phát điên, bắn hạ tất cả những người không mang vũ khí, kể cả trẻ sơ sinh. Những gia đình ẩn nấp trong các ngôi nhà lá hoặc các căn hầm mong được yên thân cũng không được tha. Những người đã giơ tay hàng cũng không thoát khỏi cảnh bị bắn giết. ... Khắp trong làng, những cảnh bắn giết dã man diễn ra. Phụ nữ bị hãm hiếp tập thể; những người khác bị đánh, tra tấn, đập vào đầu bằng báng súng rồi sau đó bị đâm bằng lưỡi lê", hãng tin BBC mô tả.
Sau đó, hàng chục thi thể nạn nhân đã bị những tên lính đẩy xuống một cái mương. Có những người thậm chí còn bị khắc chữ cái C - chữ đầu tiên của tên đại đội lính Mỹ - lên ngực.
"Trông chẳng khác nào một bể máu dưới kia? Cái quái gì đang diễn ra thế", một viên phi công lái trực thăng phía trên bầu trời làng Mỹ Lai khi đó thốt lên.
Giải cứu
Phi công trực thăng Hugh Thompson, khi đó 24 tuổi, thuộc phi đội thám không, đã tận mắt chứng kiến hàng trăm người dân chết hoặc hấp hối khi bay qua làng. Anh và phi đội nhìn thấy một phụ nữ không vũ trang đang rũ xuống, bị đá vào người rồi bị bắn. Họ liên lạc bằng radio để tìm kiếm sự trợ giúp cho những người bị thương. Sau đó, chiếc trực thăng hạ cánh bên một con mương, nơi đó đầy những thi thể, và có cả những người bị thương. Thompson yêu cầu một người lính ở đó giúp đỡ những người còn sống.
Tiếp đó, họ thấy một nhóm thường dân Việt Nam (lại chỉ toàn trẻ con, phụ nữ và ông già) trong một căn hầm mà lính bộ binh Mỹ đang tiến đến. Thompson hạ cánh và tuyên bố nếu toán lính bắn vào dân, anh sẽ giúp họ thoát khỏi nơi này. Có chừng 12-16 người trong hầm được đưa lên trực thăng thoát khỏi vụ thảm sát.
Năm 1998, ba quân nhân Mỹ, gồm Hugh Thompson (phi công), Glenn Andreotta và Lawrence Colburn (phụ trách súng trên máy bay) được chínhphủ Mỹ trao huân chương vì đã ngăn chặn đồng ngũ giết chóc thường dân, giảm số thương vong trong vụ Mỹ Lai. Thompson và Colburn sau này đều trở lại ngôi làng và gặp lại những người được cứu sống.
Đưa ra ánh sáng
Nhà báo chuyên điều tra nổi tiếng thế giới Seymour Hersh, sau nhiều cuộc nói chuyện với William Laws Calley - người sau này bị buộc tội đã ra lệnh tiến hành vụ thảm sát Mỹ Lai - là người cho thế giới biết đến tội ác này. Tháng 11/1969, một loạt tạp chí gồm Time, Life và Newsweek đều đưa vụ việc lên trang nhất. Báo chí đăng những bức ảnh chi tiết về các dân làng bị chết dưới tay lính Mỹ ở Mỹ Lai.
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ khi đó là Melvin Laird bình luận: "Có quá nhiều xác trẻ em nằm đó; những bức ảnh đó là sự thực".
Tin tức kinh hoàng về vụ thảm sát hâm nóng thêm phong trào phản đối chiến tranh ở Việt Nam. Nhân dân Mỹ và thế giới đòi rút quân đội Mỹ khỏi miền Nam Việt Nam. Vụ Mỹ Lai cũng khiến nhiều thanh niên Mỹ có thêm lý do để phản đối việc đăng lính; những người vốn có tư tưởng phản chiến được tiếp thêm sức mạnh, những người đang lưỡng lự ngả hẳn sang phe phản chiến.
Một trong những ảnh hưởng quan trọng nhất của vụ Mỹ Lai đối với người Mỹ và thế giới, đó là nó làm thay đổi thái độ của công chúng đối với cuộc chiến phi nghĩa và tàn bạo này. Những người vốn thờ ơ với cuộc tranh luận về chiến tranhhay hòa bình đã bắt đầu chú ý phân tích cuộc chiến một cách sâu sắc hơn. Những câu chuyện kinh hoàng về cuộc chiến cũng được dần đưa ra ánh sáng.

T. Huyền (tổng hợp)

Uyên Thoa
01-09-09, 12:25 PM
Trên trang web http://thinhanquangngai.wordpress.com có đăng tải hình ảnh và chùm thơ tưởng niệm về quá khứ đau thương này. Mình trích một vài bài gởi bạn đọc caohockinhte.info:

http://upnhanh.sieuthinhanh.com/userimages/images/sieuthiNHANH2009090124336mzzimmziym57467_1.jpeg

Một trong những hình ảnh về vụ thảm sát Sơn Mỹ- Ảnh Tuổi trẻ





http://upnhanh.sieuthinhanh.com/userimages/images/sieuthiNHANH2009090124336yzi2y2u0zm43543.jpeg

Bà Lê Thị Thuỷ (70 tuổi), ở thôn Tư Cung, xã Tịnh Khê, huyện Sơn Tịnh(Quảng Ngãi) nhân chứng sống sót trong vụ thảm sát Mỹ Lai. Trước tượng đài chứng tích Sơn Mỹ, ký ức đau thương lại hiện về. (Gia đình đình bà Thủy có 7 người bị giết hại trong vụ thảm sát ) – Ảnh: Tuổi trẻ

Bọn sát nhân
Thanh Thảo
“… Lúc ấy đã gần trưa
Chúng tôi lùa hơn hai trăm người
đến bên mương cạn
Những đứa bé khóc thét
Những người già im lặng
Họ kết thành một khối
Bất động như đất
Lạy Chúa, tôi chợt lạnh người
Đại úy Medina ra lệnh nổ súng
Tôi đã siết cò…
Bây giờ tôi sống ở Philadelphia
với một vợ hai con
Chúng tôi có cổ phần
ở công ty bảo hiểm
Tôi muốn mua
Sự an toàn bằng mọi giá
Nhưng máu trẻ con vọt đầy mặt tôi.
Trời ơi, chính người ta đã ra lệnh
Tôi thấy hai đứa bé nằm đè lên nhau
Đứa lớn che đạn cho đứa nhỏ
Mắt chúng trùm xuống tôi
Súng nổ
Đôi mắt ấy theo tôi về nước Mỹ
Theo vào căn nhà tôi đã khóa cửa
Mở trừng trừng trong giấc mơ tôi
Ở ngay cái nhìn của các con tôi
Trời ơi, chính là người ta đã ra lệnh…”
“… Tôi đã bắn vào những người
đang ngồi quanh mâm cơm
Chúng tôi vặt râu một ông già
rồi đẩy ông xuống giếng
Trước cuộc hành quân
Cấp chỉ huy đã nói:
Đây là một làng toàn Việt cộng
Từ đứa trẻ mới sinh tới người già
Tôi cũng không biết gì hơn.
Là những con cờ của
trò chơi chiến tranh
Người ta dìm chúng tôi vào tội ác
Chuyện xong rồi họ vẫn sạch tay
Cho tới ngày phán xét cuối cùng
Trước Thượng đế
Họ sẽ bỏ mặc chúng tôi
chịu mọi đòn trừng phạt…”
“… Tôi là một đứa con trai
được nuông chiều
Tuổi đi học tôi thường may mắn
Mẹ tôi đặt vào tôi quá nhiều hy vọng
Vâng, ở nước Mỹ
Một gã con trai nào lại chẳng
nuôi giấc mơ làm tổng thống
Và tôi lớn lên trong tiện nghi
Cho tới cuộc chiến tranh quái quỉ này
Mẹ tôi khóc hết nước mắt
Nhưng mẹ vẫn không ngờ
“Tôi trao cho họ đứa con trai tốt
họ đã biến nó thành kẻ giết người”
Làm sao ngờ được, mẹ ơi
Sự lặng im của mẹ
Lúc chúng tôi bán mình cho quỷ
Sao mẹ chẳng thét “Không!”
Lúc họ lùa chúng tôi
xuống tàu sang Việt Nam
Sao mẹ chẳng thét “Không!”
Mẹ đã đổi sự lặng im bằng bao nhiêu ân hận
Giờ chúng tôi trở về lạc lõng
Nước Mỹ cố quên thật nhanh
Những ấn tượng hãi hùng
Một thế hệ thanh niên
Từng được ngợi ca xưng tụng
Bỗng bị ra rìa ngay giữa quê hương…”


NHỮNG VÒNG HOA
Hà Quảng
Dưới tượng đài Sơn Mỹ
những vòng hoa tròn tròn
những vòng hoa thắm đỏ
những vòng hoa trên mọi miền đất nước
những vòng hoa của trái tim nhân loại
làm thổn thức lương tâm trí tuệ loài người
Những kẻ xâm lăng
thấy mình có tội
lại về đây sám hối ăn năn
Người dân Sơn Mỹ thấy mình lớn dậy
từ đau thương quyết không để đói nghèo
quyết không để
một lần kẻ thù gây đau thương nữa
Mảnh đất Sơn Mỹ bình yên
ruộng lúa tốt tươi
bãi bắp vang lên bản tình ca bất tử
Nghĩa tình!
Thiết tha!
Chiều Sơn Mỹ thật đẹp
biển tung tăng hớn hở người về.


Sơn Mỹ ơi, tim tôi nóng bỏng!
Tina
Tôi sinh ra trong hoà bình
và sống trong hoà bình
Đất nước Việt Nam xinh đẹp.
Ngày nay,
tôi sống trong sự đầy đủ ấm no của gia đình
và trong sự bình yên của đất nước
Mặc dù Việt Nam còn nghèo lắm
Nhưng tôi biết
Việt Nam nghèo vật chất
Nhưng giàu lòng người
Tuy thế,
tôi không bao giờ quên vụ thảm sát Sơn Mỹ sáng ngày 16/3 năm ấy
dù chỉ qua lời kể, qua sách báo, qua những lời sám hối
những tiếng nói của dân mọi miền.
Tôi căm thù chiến tranh!
Và căm thù giặc Mỹ!
Tôi không hiểu người lĩnh viễn chinh lúc ấy là loại người gì?
Người hay súc vật?
Tôi căm ghét lắm
Họ cũng là người
Họ thích sống trong sự yên vui, sung sướng
nhưng tại sao loại người ấy lại là “súc vật” “ăn thịt” người?
Họ giết người một cách man rợ!
Tôi không hiểu lúc giơ súng lên để giết đồng bào
trong đầu họ hình ảnh gì xảy ra
mà giết chết một người họ cười thích thú
“Ghi cho tao một bàn nhé!”
Và tiếp tục giơ súng lên
họ bắn
liên tiếp và xối xả
Họ giết những đứa trẻ sơ sinh
Họ hãm những người mẹ vừa sinh con ngày hôm trước
bước đi còn mệt.
Sau thú vui điên cuồng ấy
họ
bắn. Giết. Đốt. Phá!
Với phương châm:”Đốt sạch. Bắn sạch. Giết sạch!”
Khủng khiếp thay!

Xem những gì về chiến tranh
Đọc những gì về Sơn Mỹ vào sáng ngày 16 tháng 3 năm ấy
Tôi thấy thiêng liêng thay khi đọc 2 chữ “HOÀ BÌNH”
Chiến tranh trong tôi
chỉ qua lời kể, qua sách báo, phim ảnh
rồi qua đó tôi biết, tôi tưởng tượng mọi điều
và rùng rợn thay khi tôi biết về Sơn Mỹ
về 504 con người
về những đứa trẻ sơ sinh, về những cụ già,về những người phụ nữ
Hình ảnh ông cụ già nua đứng giữa cánh đồng
vẫy tay thân thiện với người lính Mỹ
để cầu mong hoà bình
Nhưng loạt súng đã giết lòng nhân ái
Mỹ đã giết cụ.
Hình ảnh đứa bé thơ ngây đang bú dòng sữa mẹ
cũng bị giết chết trên bàn tay mà người mẹ bị thương
cố ôm con che chở
nhưng sự che chở ấy là gì đối với quân đội checkler.
Họ thích thú một cách đê hèn và man rợ
một sự quỷ dữ!
Họ hãm hiếp người gần sinh đẻ
để rồi sau đó
họ rạch bụng người phụ nữ xấu số ấy kia
để thấy bào thai lòi ra hai chân
họ lại chất tranh, châm đuốc để đốt nhà.

Sơn Mỹ mới đó mà đã 30 năm rồi nhỉ
Đường xá, thôn làng, khu chiến tích hôm nay
Giữa hoà bình
họ đã chứng tỏ lòng yêu nước
họ bền bỉ và xây dựng
cho Sơn Mỹ hôm qua, hôm nay và ngày mai

Khu chiến tích ấy tôi mong rằng
mãi mãi
tố cáo tội ác của bọn giặc
nhưng hãy nhân từ, bao dung và độ lượng
để họ thấy lại chính mình
trong thời bình, trong tình nhân ái
và mãi mãi nơi đâu cũng vậy
chiến tranh không bao giờ xảy ra.


.....................

thienhoang
01-09-09, 01:10 PM
Hoàng đang dò lại, 12 năm học lịch sử, năm nào thầy cô dạy cho chúng ta về vụ này ? Hình như ko có ! Hay là tại Hoàng mau quên ? Hay vì cái gì khác nhỉ ?

Học sinh Hàn Quốc và học sinh Trung Quốc họ học gì về những năm chiếm đóng của phát xít Nhật trên quê hương họ cà ?