PDA

View Full Version : QĐ-LT Nhìn nhận về trường hợp sinh viên tạt axit thầy giáo



pat
28-08-09, 02:46 PM
Vừa qua, chúng ta kinh hoàng khi nghe tin một thầy giáo tại Đại học Nông Lâm bị tạt axit bởi 1 sinh viên nợ môn Anh văn do thầy phụ trách mà không thể lấy bằng tốt nghiệp.

Chi tiết được đăng tải trên nhiều báo, điển hình:
http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/08/3BA12B49/
http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/08/3BA12C3E/
http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/08/3BA12DBF/

Tuy nhiên, vấn đề cần được mổ xẻ để xem cách nhìn nhận của mỗi chúng ta về sự kiện đau đớn này.

Dù xét xử thế nào, anh sinh viên kia cũng là kẻ có tội lớn, vì cố ý gây thương tích (có thể dẫn đến chết người) cho người thầy của mình.

Trước tiên, phải khẳng định đây là một hiện thực khách quan:
Trăm năm Kiều vẫn là Kiều
Sinh viên thi lại là điều tất nhiên

"Sinh viên" ở đây có cả "sinh viên cao học" (học viên) chúng ta.
Ai đã từng là sinh viên mà không thi lại? Rất ít
Như vậy, thi lại không có nghĩa là lười học, là dở, là yếu. Có thể, sinh viên dùng chiến thuật hay phương pháp nào đó để học, tập trung cho môn này, không tập trung cho môn kia (giống như học phân ban ở Phổ thông trung học). Nhiều người cũng cho rằng, học kiến thức cho mình mới là quan trọng, điểm số chỉ là hình thức nên rất ít quan tâm. Ngược lại, nhiều người học chẳng ra gì, không dám lên thuyết trình phát biểu, ít tham gia nhóm, thế mà điểm cứ cao vời vợi.
Mối quan hệ nào giữa Thầy và sinh viên trong điểm số? Có 2 quan điểm:

1. Thầy là người quyết định tất cả, đậu hay rớt, cao hay thấp là do Thầy.
Với quan điểm này, Thầy là quyền lực tối cao. Thầy có quyền cho rớt hay đậu bất cứ sinh viên nào mà Thầy ghét hay thích. Nhất là trong khoa học xã hội, không có đúng sai, chỉ có hợp lý hay không mà thôi, do đó việc quan điểm của sinh viên không giống với Thầy nên rớt là chuyện rất hay xảy ra. Thậm chí, sinh viên học kiến thức của Thầy này mà Thầy khác ra đề rồi chấm cũng rớt te tua.

2. Thầy chỉ là người phê điểm vào bài làm của sinh viên, được bao nhiêu điểm là do sinh viên quyết định thông qua bài làm của mình. Với cách này, sinh viên làm bài xong là có thể biết ngay điểm số, vì Thầy hoàn toàn khách quan, không quan tâm đến bài đó của ai mà chỉ quan tâm nội dung bài làm đó ra sao.

Vấn đề là ở chỗ: thi không đậu thì nợ, nợ thì phải trả nợ, trả nợ không xong thì sẽ không bao giờ có bằng. Bằng cấp không phải là tất cả nhưng cực kỳ quan trọng. Không có bằng hoặc xài bằng giả thì sao mà thăng tiến được? và từ đó, vấn đề điểm số trong quan hện Thầy trò đã nảy sinh thêm 1 zích zắc: trò có tốt nghiệp hay không chưa chắc do chính bản thân sinh viên đó, mà do chỉ 1 ông thầy (như trường hợp đau đớn vừa qua).

Hầu hết các Thầy đều rất vô tư trong chấm điểm, và đi theo quan điểm thứ 2 ở trên. Điều này tốt cho sinh viên, khi họ tự quyết định số phận của mình. Nhưng cũng gặp phải cái khó là nếu Thầy vô tư như vậy thì quá cứng nhắc như cái máy, sẽ đánh rớt tất cả các bài làm không đạt yêu cầu.

Bên cạnh đó, lại có một số Thầy lợi dụng việc cho điểm sinh viên để trục lợi gây ra sự tiêu cực. Ngay tại môi trường giáo dục hiện nay cũng không thể phủ nhận vẫn còn tình trạng quà cáp phong bì. Nếu sinh viên nào "không chấp nhận" thì cứ vô tư...trả nợ. Và sinh viên nhìn điều này cũng theo 2 hướng: 1 hướng là theo kiểu "tiền trao cháo múc", dù biết là tiêu cực nhưng vẫn "chi trả" để vượt qua ải vũ môn, hướng còn lại là nhất định không chi gì cả, hoặc không được thầy "tạo cơ hội" để chi nên gần như không có lối thoát. Khi bị dồn tới đường cùng (xin lỗi), con chó cũng sẽ quay lại cắn. Nhiều cái nếp đã diễn ra từ hồi ...mầm non cơ (quà cho cô giáo), rồi đến các bậc tiếp theo (học thêm học nếm, quỹ phụ huynh...)

Đấy là việc điểm. Còn việc làm luận văn của học viên cao học? Hình như cũng không thoát khỏi những tình trạng nêu trên, vì nếu không bào vệ luận văn thì xem như công toi đi học cao học. Cũng có thầy dù bận thế nào cũng hướng dẫn tận tình, nhanh gọn, thậm chí còn bắt học viên phải hoàn thành theo tiến độ của Thầy. Lại có những Thầy thật sự bận rộn nên ít quan tâm đến học viên và luận văn của họ (tôi có người bạn nộp đề cương cho Cô đến 4 tháng mà vẫn không nhận được bất cứ hồi âm nào ngoài việc Cô báo...bận quá). Rồi cũng đến cái trường hợp thứ 3, cũng phải quà cáp phong bì thì luận văn mới nhanh ra lò, nếu không thì sửa tới sửa lui. Tôi có người bạn không hiểu lý do gì mà Cô cứ sửa cái đề cương hết lần này đến lần khác, rồi đến 1 lần, bạn ấy vô tình lấy lần sửa thứ n ra so với đề cương lần 1 thì than ôi, y chang. Bây giờ, xét về tổng thể, đang có hàng ngàn học viên cao học vướng bảo vệ đề cương và luận văn mà nhiều người chưa tìm ra lối thoát.

Sự việc sinh viên tạt axit thầy là sự việc đáng tiếc và đáng lên án. Dù không thể biện minh cho sự nông nổi và tính tàn nhẫn, thì vẫn có thể suy nghĩ theo nhiều góc độ khác nhau. Tôi không bênh vực sinh viên kia nhưng vẫn thấy buồn buồn sao ấy. Tôi cũng là Thầy, cũng đứng trên bục giảng, cũng hướng dẫn luận văn, cũng từng cho sinh viên rớt, để sinh viên nợ, nhưng những sinh viên ấy vẫn chat với tôi hàng ngày, tâm sự rằng hôm đó vì không để ý đề nên không qua được môn Thầy. Bản thân tôi, và nhiều Thầy cô khác, không bao giờ nghĩ rằng 1 ngày nào đó mình bị chính học trò của mình hãm hại một cách tàn nhẫn, song khi chúng ta bị "dính đòn ác ý" và phát biểu rằng "mình bị sinh viên trả thù", thì xét theo một khía cạnh nhỏ nào đó, chẳng phải mình đã "gây thù" sao?

Làm Thầy, đầu tiên hãy làm người, mọi thứ đều có thể chia sẻ... Lắng nghe sinh viên để trân trọng họ (nền tảng tri thức quốc gia) và họ sẽ trân trọng mình.

Các bạn hãy đưa ra quan điểm của mình nhé.

gianganhthai
28-08-09, 04:07 PM
Việc Thanh gặp thầy Dũng để trình bày hoàn cảnh của mình tôi cho là việc làm đúng, nhưng điều Thanh cần phải biết đó là thi lại bao nhiêu lần thì mình không thể có bằng(đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của một sinh viên đối với nhà trường và với chính bản thân), xác định được điều đó rồi thì Thanh cần phải gặp thầy sớm hơn, thậm chí có thể trình bày hoàn cảnh với cả thầy hiệu trưởng. Trong khả năng cho phép mình nghĩ thầy Dũng sẽ cho Thanh một lời khuyên xứng đáng, sự giúp đỡ về kiến thức để Thanh có thể tập trung nỗ lực hơn cho việc trả nợ. Mình thấy thông cảm cho người vừa phải bươn chải cuộc sống vừa phải học hành để mưu cầu tương lai tươi sáng hơn, nhưng mình hoàn toàn không chấp nhận hành động tàn ác của Thanh, đó không bao giờ nên coi là kết quả từ nguyên nhân là do thầy. Phải không bao giờ được coi nó là một kết quả tất yếu vì nếu nhìn nhận như vậy thì trường hợp này có thể chỉ là 1 trong rất nhiều trường hợp sẽ xảy ra sau này. Quan điểm của mình rằng cho dù ai có không còn là ai thì mình dứt khoát vẫn phải là mình.
Các bạn có thể cho rằng việc không đạt được tấm bằng đại học coi như Thanh bị dồn vào đường cùng, nhưng theo mình thì điều đó không đúng, vẫn còn rất nhiều con đường để thành danh trong cuộc sống. Hành động của Thanh là rất nông nổi và mình nghĩ nếu suy nghĩ thấu đáo Thanh sẽ không làm như vậy.
Mình cũng có người bạn học chung lớp, trước đây thi môn KTCT 6 lần không đậu, bạn đó đã gặp thầy để trình bày hoàn cảnh, thể hiện rằng mình cũng đã rất nỗ lực học tập(hoàn toàn không có quà cáp), và được thầy tận tình hướng dẫn những nội dung cần tập trung học, và lần thi thứ 7 bạn đó đã vượt qua được môn học(lúc đó học trường ĐH Sư Phạm Kỹ Thuật).
Về phía thầy Dũng theo mình thì thầy vẫn có thể mềm mỏng hơn, và thực sự có những lời hướng dẫn để Thanh thấy rõ vấn đề hơn, vừa thể hiện tình thầy trò, vừa tạo niềm tin cho học trò của mình, có như vậy mình nghĩ sẽ ít có cơ hội cho những điều đáng tiếc xảy ra.
Cuối cùng thì mình muốn đưa ra 1 câu có được sau khi đã học xong môn Triết: "thầy phải ra thầy, trò phải ra trò", cho dù là thầy hay trò thì đều là người và hành xử cần có tình. Mong mọi người cùng chia sẻ quan điểm.:thank:

cafe
28-08-09, 04:09 PM
Sau khi sự việc xảy ra, bản thân cafe cũng đã nghĩ về bản chất của sự việc và hành động của sinh viên này.
Phải nói ngay rằng: Đối với sinh viên, việc thi lại không phải là một chuyện không phải là hiếm mà rất nhiều sinh viên đã trải qua. Việc thi lại học lại không hẳn do sinh viên đó học hành quá kém mà có thể nhiều nguyên nhân khác tác động. Thời sinh viên, cafe chứng kiến nhiều bạn bè gia đình khó khăn, lên Hà Nội học mà suốt ngày phải đi làm thêm đủ thứ nghề để có tiền học, tiền ăn ở. Mà đến tận sát ngày thi vẫn phải cố đi làm để có tiền sinh sống.
Nếu là một sinh viên ăn chơi, lười biếng,.. thì đó không còn gì để nói. Nhưng nhiều người cũng vì hoàn cảnh tác động nên kết quả học tập cũng đành chấp nhận không khá khẩm gì!
Trong việc này, anh chàng sinh viên này chắc chắn không phải thuộc thành phần ham ăn ham chơi lười biếng. Việc thi lại quá nhiều môn rất có thể vì những lý do khác. Nhìn bảng điểm của anh ta cũng thấy rằng điểm số ở dạng trung bình. Việc nợ điểm môn Anh Văn khiến anh ta bị treo bằng, phải đi làm những công việc phổ thông từ năm 2006 đến 2009, và rồi vì môn anh Văn anh ta bị hủy kết quả của cả 4 năm học: cũng đồng nghĩa với việc mất trắng quãng đời sinh viên.
Tôi đồng ý với ý kiến của PAT khi phân loại người thầy thành 2 kiểu người thầy: một người thầy tối cao và một người thầy biết lắng nghe sinh viên.
Dẫu rằng, sinh viên được hiểu là một học viên và người thầy chỉ đơn thuần là người truyền giảng kiến thức. Nhưng sự truyền giảng nào cũng cần có tâm hồn, cũng cần biết lắng nghe và cảm thông, động viên kịp thời những khó khăn của sinh viên.
Cha mẹ tôi cũng là giáo viên, và mỗi lần tết đến, nhà tôi đều ngập tràn tiếng cười nói của các thế hệ học trò bố mẹ về thăm. Cái bố mẹ tôi tự hào rằng "bố mẹ không đơn thuần chỉ là người giảng chữ mà đã trờ thành người thầy được học trò yêu mến, kính trọng.
Tôi không đồng ý với hành động côn đồ của sinh viên kia. Hành động đó quả thật là độc ác và đáng lên án. Nhưng tự dưng tôi thấy buồn: liệu rằng anh ta có thật là kẻ mất hết nhân tính? hay chỉ vì tâm trạng của một người bị dồn vào đường cùng, nghĩ quẩn, và trong đầu hằn lên suy nghĩ trả thù thiển cận!
Bạn suy nghĩ sao về NGƯỜI THẦY!
Nếu xét đơn thuần chỉ là người đứng trên bục giảng, giảng chữ, hết giờ rồi về. Không cần nhất thiết quan tâm đến suy nghĩ, hoàn cảnh của học trò, sinh viên. Nói chung, giảng xong rồi về! Điều ấy không khó! Và tự dưng thấy giống một cái máy!
Làm người THẦY, trước hết cần trong đó tấm lòng bao dung, sự cảm thông với người học. Chỉ có sự cảm thông, thầy mới hiểu và có thể động viên sinh viên kịp thời đúng lúc. Đôi khi một lời động viên của thầy sẽ rất đáng quý và có tác động tốt tới việc học và ra trường sau này.
Nếu cái gì cũng giải quyết một cách cứng nhắc, liệu rằng kết quả có tốt không?
Thử đặt một giả thiết, một giá như thôi nhé: Thầy Dũng có sự trò chuyện với sinh viên để biết hoàn cảnh thật sự của sinh viên này. Sau đó thầy động viên và khuyên anh sinh viên này một cách học Tiếng Anh hiệu quả, thầy hướng dẫn qua cách ôn tập. Đồng thời cũng động viên sinh viên này cố vượt qua để có tấm bằng đại học! Và rồi anh sinh viên này ra trường, đi làm. Nhớ những lời thầy động viên, anh ta cố gắng rèn thêm ngoại ngữ,.... Liệu rằng kết quả này chẳng tốt hơn hay sao!
Giờ đây, thầy thì bị nằm viện với những vết thương đau đớn mà chắc không bao giờ bình phục và trở thành bị dị tật, người đã từng là sinh viên thì ngồi tù dài hạn! Kết cục này buồn quá!
Mong rằng sẽ không bao giờ còn có những câu chuyện như thế này!!!!

gaguvn
28-08-09, 04:11 PM
Tôi nghĩ rằng trong bất cứ vấn đề gì liên quan đến con người thì chúng ta cũng nên nghĩ đến 2 vế song song: cái lý và cái tình, bởi vì con người mà ko có lý thì sẽ lạc lối, ko có tình thì cũng như cục đá, cứ trơ trơ ra đó cùng tháng năm.

Trong câu chuyện này, nếu mỗi người trong cuộc có thêm một cái tâm và nhận thức rõ được hậu quả mà mình sẽ gây ra cho người kia như thế nào thì có lẽ xã hội đã tốt đẹp hơn, sẽ có một kết cục tốt đẹp cho cả thầy và trò. Tôi không bao biện cho hành động của em sinh viên kia, vì em phải bị trừng phạt cho hành động nông nổi của mình. Có thể là em học yếu môn Anh Văn thật sự, em bị đánh rớt là điều hiển nhiên. Thế nhưng khi em bị rớt 2,3 lần, em đến gặp Thầy, trình bày vấn đề, thì chí ít Thầy cũng phải dùng cái tâm của mình để mà cứu vớt tương lai của em bằng cách có thể là hướng dẫn tài liệu, hoặc chỉ bảo thêm cho em cách ôn tập và học hành như thế nào, hoặc sâu hơn nữa là tìm hiểu xem em bị hổng kiến thức chỗ nào để bổ sung vào đó, vì giáo dục là trồng người, chúng ta ko thể nào làm ngơ như thể việc anh đậu hoặc rớt không liên quan gì đến tôi. Đó là nhìn nhận của tôi theo khía cạnh là người dẫn đường.

Ngược lại, về mặt cuộc sống và xã hội, ai cũng có lúc mắc sai lầm và phải trả giá vì sai lầm đó. Có những sai lầm có thể sửa chữa được, và cũng có những sai lầm không thể sửa chữa được. Chúng ta phải chấp nhận nó vì nó cũng từ bản thân chúng ta mà ra (cũng có thể là do cuộc sống, xã hội..., nhưng nền tảng của sai lầm đó vẫn chính là bản thân chúng ta), chúng ta phải tự trách mình trước tiên và phải tự tìm cho mình lối thoát hợp lý. Có thể vì em sinh viên này quá quẫn trí nên làm điều xằng bậy, nhưng rõ ràng đó là hành động xã hội này không chấp nhận được. Chúng ta hãy nên tìm cách khác để mở cho mình một hướng đi, thay vì nghĩ quẩn như thế này. Bản thân tôi cũng đã lâm vào hoàn cảnh tương tự, và tôi phải chấp nhận nó như một mảnh khuyết trong cuộc đời của mình, vì cuộc sống này không ai giống như ai, ai cũng có những hoàn cảnh và nỗi niềm, chúng ta chỉ sống được 80 năm (không biết có được không nữa!hic), chúng ta không thể bắt quá khứ quay lại, cho nên chỉ có tương lai mới may ra cứu vớt được chúng ta phần nào thôi.

Hy vọng đây cũng là một sự kiện để mỗi chúng ta nhìn nhận lại cách sống, cách xử trí vấn đề của mình. Cầu chúc cho tôi và các bạn sẽ luôn mở rộng lòng mình để hướng dẫn cho những ai đang lầm đường lạc lối. Chúc mọi người sẽ có một kỳ nghỉ cuối tuần và ngày lễ 2-9 vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình và bên những người thân.

Ruby Trang
28-08-09, 05:23 PM
Đọc tiêu đề tin tức liên quan một người thầy
Tôi tỉnh ngủ
Đọc tin tức nhoáng một giây thấy tên trường Đại học nông lâm, nhưng chưa phải ĐHKtế
Tôi phập phồng
Đọc nhoáng một giây thấy tên thầy
Choáng tập 2 vì khác mỗi chút
Và mừng vì có lẽ đó không phải là người thân của mình
Mình chẳng cần bàn gì cả.
Học đến độ thi lại nhiều như thế, chỉ cần ráng ôn luyện ít nhất cũng đậu 50%. Cảm thấy làm bài tốt thì đi kiện điểm. Học là có kiến thức. Hành là ứng dụng tri thức. Học nợ không xong, hành tạt acid. Lẫn kiến thức và tri thức đều không có.

Tôi nhìn ba tôi chấm điểm sinh viên từ cái thời tôi mới sinh ra cho tới lớn, từ lúc ông chấm điểm cho đại học, lẫn sang cao học, rồi nghe mỗi là ba tôi về nhà kể về một đợt ngồi hội đồng bảo vệ luận văn nào đó. Tôi cũng thấy rằng, buồn cười cho những sinh viên. Cũng từng có lúc nghe ba mình bảo rằng chấm sinh viên rớt bảo vệ, thì tôi cũng thấy có quá trời lý do. Đừng vội trách vì sao thầy chấm ác.

Các bạn đừng nghĩ quá nhiều về hình thức và quà cáp. Quà cáp là một hành động biểu hiện sự biết ơn chứ không phải hối lộ. Nếu bạn nghĩ một người thầy nhận quà cáp để cho bạn lên điểm thì phán xét một tiêu cực thì không hẳn đúng. Và chắc chắn rằng thầy sẽ rất ghét nếu có cái suy nghĩ đi bao thư để lên điểm. Trên đời này, thậm chí ngay cả anh Pat cũng là thầy giáo, cũng hiểu cái gì là tình giữa thầy và trò. Ai mà muốn sinh viên thi rớt, vì bản thân thầy giáo chấm thi lại cũng lười lắm. Sinh viên hẹn mời thầy ăn uống để thầy nương tay chỉ dẫn, đạt điểm cao là chuyện bình thường và rất ư bình thường, ngay cả khi mình cũng vậy thôi.

Tóm lại tôi bảo vệ quan điểm cho một người thầy, cậu sinh viên kia quẩn trí, không kiềm chế được mình...như vậy làm sao kiểm soát được cuộc sống của mình?

RB.

hoakimoanh
04-09-09, 04:35 PM
Trong thâm tâm tôi luôn có hai chữ Cám ơn khi nhắc đến người thầy. Nhưng cũng có những người làm hoen ố hình ảnh người thầy trong tôi. khi đó tôi chỉ có thể tự an ủi lòng mình răng" nước còn có dòng trong dòng đục huống chi là con người thì cũng phải có người này người kia. thầy cũng là người." Tôi thấy bạn sinh viên kia thật đáng trách vì không suy nghĩ thấu đáo hành động bộc phát của chính mình và hậu quả của hành động đó. tôi chợt nảy ra ý định. Nên chăng ngành giáo dục nên đưa môn tâm lý học ( biết suy nghĩ, kiềm chế sự nóng giận, nông nổi vào chương trình học của cấp 3, trung cấp, cao đẳng, đại học) thì có lẽ những tình huống như chặn đường đánh thầy, chụp thầy bằng bao tải đánh cho một trận, hay đáng sợ hơn nữa là tạt axít nó sẽ ít đi .
Tôi vẫn luôn muốn nói : " Cảm ơn nhưng người thầy"

muontennguoi
06-09-09, 03:35 PM
Tôi e là sinh viên đó khó thoát khỏi án tử hình.
Với hành vi gây thương tích cho hàng chục người và với quyết tâm giết người rất cao, tạt a-xít rồi cầm dao truy sát, quyết tâm giết người còn thể hiện ở chỗ đã được chuẩn bị từ lâu, mua a-xít từ 1 tháng trước ... đó không phải là 1 hành vi nông nỗi trong 1 phút quẩn trí, đó chính là hành vi côn đồ đã được hình thành từ rất lâu ...
Dù thầy Dũng có tha thứ cho sinh viên này thì xã hội cũng sẽ không tha thứ.
Sẽ là không công bằng nếu học kém mà vẫn có bằng cấp. Nếu anh ta tiếc công sức 4 năm học của mình mà mong muốn cũng có bằng cấp như hàng ngàn sinh viên khác đã cố gắng học và thi đậu thì thật tiếc cho công sức học của hàng ngàn sinh viên đó: bằng cấp họ nhận không có giá trị gì hơn sức học của 1 sinh viên thi 4 lần không đạt nổi 5 điểm.
Bằng cấp không phải là 1 chứng nhận sự chăm chỉ. Nó phải chứng minh trình độ kiến thức của người được cấp bằng.
Rất nhiều người ủng hộ phương thức học theo tín chỉ. Khi đó những sinh viên giỏi sẽ thấy công bằng hơn.

Cá Heo
06-09-09, 11:58 PM
tử hình ! Phải tử hình

sinlan
07-09-09, 12:48 AM
tử hình ! Phải tử hình




SV cũng là thầy! Hèn gì...máu thế! :Cuoisacsua::Cuoisacsua::Cuoisacsua:

Đúng là "Đời là bể khổ". 20 năm cũng đủ thấm thía rồi các bạn ạ.

Xin đừng bức xúc quá...các "thầy" ơi! Con người vốn mong manh và yếu đuối. Chỉ cần lạc bước là lạc cả cuộc đời.

Tôi nhớ câu chuyện về nhà văn nọ (khá nổi tiếng mà tôi quên mất), khi thấy một người say rượu lôi thôi lếch thếch lê lết ngoài đường, thiên hạ ai cũng né tránh và ném cái nhìn khinh bỉ vào người này thì nhà văn mới ngửa mặt lên trời mà nói rằng: "nếu trời không thương thì ta cũng đã như người này".

nguyenhuongloan
17-09-09, 10:51 AM
Chẳng phải sv đó sẽ phải lĩnh một cái 20 năm sao?đó là 1 sự trả ja đau đớn rồi!
Hãy mở cho nh người lầm lỗi một con đường để sám hối( nếu tội lỗi đó còn sám hối dc)
hjx hjx! Mà sao lại dại dột thế nhỉ!

Nhan08dqh
16-11-09, 02:34 PM
Đã là người ko kể bất cứ ai trước khi lâm vào đường cùng không ai dại gì làm chuyện điên rồ như thế. Phàm người ta thường nói đừng bao giờ dồn kẻ khác vào chân tường nếu ko... và quả thật thế theo tôi không nên quy hết trách nhiệm cho chàng sv nọ mà cái chúng ta cần là nhìn vào gốc của sự việc, nếu người thầy ko đánh rớt chàng sv đến 7 lần thì kết cục thương tâm đó có xảy ra hay ko ?! Tôi cũng là sv và tôi may mắn chưa rơi vào đường cùng như người nọ, vì tôi luôn có 1 quan điểm mà thầy tôi và các anh chị trong trường cũng như trong khoa đã dạy: " sống trên đời cần có cái tâm".....

Shikareez
16-11-09, 05:27 PM
Làm người thiếu gì cách, Shi đây từ trước giờ đi đâu làm gì chẳng phải chìa bằng nào ra cả, cho dù có hay không có, chẳng chết ai cả... Hành động của cậu ta quá côn đồ và phản giáo dục.

Còn nếu là bàn về những khía cạnh khác nhau của nó thì mọi người nói cả rồi, nói nữa thì thừa!

viduongtuong
03-04-10, 12:07 AM
Em thì thấy SV đó sai. Nhưng em thông cảm cho anh ấy. Quẩn trí nên làm liều.

hippi
03-04-10, 12:19 AM
"Sống trên đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì các anh, các chị, các bạn biết không ?" :please:

Thuan_k18
20-06-10, 11:03 AM
Quan điểm của mình rằng cho dù ai có không còn là ai thì mình dứt khoát vẫn phải là mình.:Đồng Ý:
Giáo dục Việt Nam còn điểm hạn chế lớn là như vậy, thắt đầu vào, thả đầu ra nên cái suy nghĩ "học thì phải TN" nó thường trực trong đầu mỗi người rồi, khi không đạt đựoc thì bất mãn và nảy sinh tiêu cực.
Học tập là quyền của mọi người, nhưng có học nổi hay không thì tùy vào khả của từng người. Gần đây có chủ trương xã hội hóa giáo dục, các trường ĐH mọc lên như nấm (liệu nói vậy có hơi quá?), nhiều trường cửa mở rộng thênh thang, thậm chí trải thảm đỏ với người có tiền, đó là điều đáng mừng để ngày càng nhiều người có cơ hội học tập. Nhưng nếu chỉ dừng ở đó, nếu hoạt động quản lý nhà nước về giáo dục đào tạo không đủ mạnh để bảo đảm chất lượng, thì bằng cấp của người học cũng chỉ là 1 thứ hàng giả mà thôi.
1 vài sự việc đáng buồn xảy ra tưởng chừng là hành vi đơn lẻ, nhưng quả thực đằng sau đó là 1 vấn đề xã hội lớn lao.
Là một người thầy, càng ngày càng buồn và chán khi chấm bài của SV. Các cụ có câu: "con hơn cha ...", vậy mà nhiều cử nhân tương lai của thế kỷ XXI viết trong bài thi của mình những câu văn vô nghĩa, lủng củng, ... chưa nói gì tới việc nắm kiến thức chuyên ngành. Nếu toàn xã hội không lên tiếng, nếu việc quản lý giáo dục đào tạo vẫn ì ạch như hiện nay, chất lượng giáo dục Việt Nam, chất lượng nguồn nhân lực tương lai của đất nước sẽ đi về đâu?!!!http://caohockinhte.info/forum/images/icons/cuutoi.gif

hoangvandiep
04-07-10, 10:21 PM
cũng như anh, tôi cũng là 1 nhà giáo, tôi rất đồng tình với quan điểm của anh, chúng ta hay làm 1 tấm gương để học sinh mình soi vô, khi họ ra trường và đi tới đâu chăng nữa họ vẫn nhớ về mình.

lethehoan
28-10-10, 09:29 PM
Sự xuống cấp về đạo đức của những trí thức tương lai. Thật đáng buồn cho nền giáo dục nước nhà